Tuesday, 6 January 2015

Việt Nam sẽ mạnh tay với người bất đồng?

Việt Nam sẽ mạnh tay với người bất đồng?

 

Bộ trưởng Bộ Công an và Quốc phòng hôm qua, 29/12, cùng lên tiếng cho rằng Việt Nam phải quản lý chặt vấn đề an ninh mạng trong năm 2015, dẫn tới những suy đoán cho rằng Hà Nội sẽ không nương tay với những người có tiếng nói trái với nhà nước. Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang nói tại một hội nghị trực tuyến của chính phủ rằng Bộ do ông lãnh đạo sẽ phối hợp “tăng cường quản lý việc cung cấp các dịch vụ Internet, tập trung ngăn chặn việc phát tán các tài liệu xuyên tạc trên mạng nhằm đả kích, bôi nhọ lãnh đạo, gây chia rẽ nội bộ”.
Báo chí trong nước dẫn lời ông Quang cho rằng Việt Nam cần phải "giảm thiểu những thứ độc hại tác động vào nội bộ", đồng thời cho rằng “còn rất nhiều sơ hở” trong việc “bảo vệ chính trị nội bộ và bảo vệ an ninh thông tin, bí mật nhà nước”.
Cùng quan điểm với người lãnh đạo Bộ Công an, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cho rằng “cần siết chặt” và “không thể thả nổi” lĩnh vực an ninh mạng trong năm 2015.
Ông Thanh được trích lời cho rằng các thông tin bôi nhọ “gây phân tâm, mất niềm tin trong nhân dân rộ lên khi nhà nước chuẩn bị quy hoạch cán bộ, sắp tổ chức đại hội Đảng, lấy phiếu tín nhiệm”.
Các nhà quan sát từ trong nước cho rằng các tuyên bố của các nhà lãnh đạo Bộ Công an và Quốc phòng đồng nghĩa với việc có khả năng sẽ có nhiều vụ bắt bớ các tiếng nói trái chiều trong năm 2015.
Nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Phương Uyên, từng bị tống giam về tội “tuyên truyền chống nhà nước”, nhận định với VOA Việt Ngữ: 
“Uyên nghĩ, chắc chắn rằng năm 2015, và đến kỳ kiểm định nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (UPR), họ tăng cường đàn áp, sách nhiễu và bắt bớ những người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền. Sự tăng cường đó là điều tất yếu bởi vì một chế độ gần đây rất là khủng hoảng, đang rất lo ngại cho vị trí đứng của mình. Nó không vững vàng như trước nữa, nên nó lo sợ rằng sẽ bị lung lay, bị sụp đổ. Bởi vì vậy, đó là cái lý do họ tăng cường đàn áp, tăng cường bắt bớ”. 
Trong hai tháng cuối năm nay, có 3 bloggers đã bị bắt giữ tại TP HCM, và 2 người trong số đó bị cáo buộc tội “tuyên truyền chống Việt Nam” và “lợi dụng quyền tự do dân chủ”. 
Theo Bộ trưởng Bộ Công an, trong năm 2014, tình hình an ninh chính trị “gặp rất nhiều khó khăn, thách thức, nghiêm trọng hơn năm 2013”.
Việt Nam bấy lâu nay vẫn tuyên bố không bắt giam những người bất đồng chính kiến mà chỉ bỏ tù những người vi phạm pháp luật.

Friday, 2 January 2015

Nhìn lại một năm thông điệp của Thủ tướng

Nhìn lại một năm thông điệp của Thủ tướng

000_DV1889379.jpg
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị thượng đỉnh Á Âu (ASEM) tổ chức tại Milan, Ý vào ngày 16 tháng 10 năm 2014.
 AFP PHOTO / Giuseppe Cacace

Đầu năm 2014, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có bản thông điệp đầu năm mới, đề cập vấn đề cải cách thể chế theo xu hướng dân chủ hóa. Một năm trôi qua, thông điệp 2014 của Thủ tướng đã thực hiện được đến đâu và đã gặp những trở ngại gì?

Không được thực tế hóa?

Vào dịp đầu năm mới, các nguyên thủ quốc gia thường sử dụng thông điệp đầu năm để chuyển tải sự cam kết và hành động cụ thể của mình với dân chúng trong một năm sắp tới.
Năm mới 2014, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã có thông điệp gửi tới dân chúng, điểm chính của bản thông điệp này đã cho rằng nguồn động lực thúc đẩy phát triển phải đến từ Đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân.
Đặc biệt trong thông điệp này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đề cập vấn đề cải cách thể chế theo xu hướng dân chủ hóa và xây dựng nhà nước pháp quyền. Đồng thời thừa nhận: “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh” trong một thể chế chính trị hiện đại. Nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Pháp luật phải bảo đảm được công lý và lẽ phải. " .
Nhận xét về việc hiện thực hóa thông điệp năm 2014 của Thủ tướng sau một năm, Nhà giáo Đỗ Việt Khoa từ Hà nội  nhận xét:
Ngay từ đầu năm tôi đã nghĩ rằng cái thông điệp này sẽ không đi đến đâu, mà là một sự lập lờ theo tôi đánh giá. Ông ấy nói thì hay, thì đẹp lắm, cho rằng dân chủ là tư tưởng lớn, là xu thế khách quan, mà tôi thấy cái quyền dễ nhất nhà nước có thể nhân nhượng đó là quyền ăn, quyền nói. 
-Võ Văn Tạo
“Cái quan trọng và chúng tôi muốn nghe nói đến nhất là vấn đề chống tham nhũng, tuy vậy nó đã không được đề cập trong thông điệp này. Theo dõi một năm 2014 kết thúc, chúng tôi thấy rằng chả có gì đặc biệt. Tình hình kinh tế thì vẫn bí bét như cũ, tình hình dân chủ hóa đất nước thì chưa có gì tiến bộ đáng kể và vi phạm nhân quyền, dân chủ thì hết sức nặng nề. Tôi cho rằng vấn đề Dân chủ không được thực hiện, còn vấn đề xây dựng nhà nước pháp quyền thì nói một đằng, nhưng làm một nẻo.”
Nhà báo Võ Văn Tạo từ Nha Trang, cho rằng thông điệp đầu năm mới của Thủ tướng với nhiều mỹ từ và bằng những lời có cánh đã khiến cho nhiều người ngộ nhận, khi cho rằng đây là sự khởi đầu của công cuộc đổi mới lần thứ 2, kể từ sau năm 1986.
Nhà báo Võ Văn Tạo nói với chúng tôi:
“Ngay từ đầu năm tôi đã nghĩ rằng cái thông điệp này sẽ không đi đến đâu, mà là một sự lập lờ theo tôi đánh giá. Ông ấy nói thì hay, thì đẹp lắm, cho rằng dân chủ là tư tưởng lớn, là xu thế khách quan, mà tôi thấy cái quyền dễ nhất nhà nước có thể nhân nhượng đó là quyền ăn, quyền nói… Thế mà trong năm 2014 vừa rồi, tôi chẳng thấy có sự tiến bộ về dân chủ gì cả. Mới gần đây thôi, kể cả đầu năm và giữa năm liên tiếp các bloggers, các trì thức họ đã phản biện rất tốt mà vẫn cứ bị bắt.”
LS Nguyễn Văn Đài tiếp lời:
“Những quyền tự do dân chủ của người dân chưa bao giờ được áp dụng trên thực tế, cho nên nó luôn là nỗi khát khao. Cho nên khi thông điệp của ông Dũng đưa ra nó đã nhận được sự chào đón của mọi tầng lớp người dân. Tuy vậy, trong một năm qua tôi hết sức thất vọng vì nó chưa thực hiện được một chút nào.”
TTg_lam_viec_2-305
Buổi làm việc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam tại Hà Nội hôm 29/7/2014.
Trả lời câu hỏi, nguyên nhân do đâu khiến cho thông điệp của Thủ tướng không được thực tế hóa?
LS Nguyễn Văn Đài thấy rằng nguyên nhân chính là do thông điệp đầu năm 2014 chỉ là ý chí của riêng Thủ tướng, mà theo ông không phải là chủ trương của Đảng CSVN.
LS Nguyễn Văn Đài cho hay:
“Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người đầu tiên dám đề cập tới vấn đề đó, nên tôi nghĩ rằng thông điệp này không phải là đại diện cho tiếng nói chính thống của Đảng CSVN. Do vậy đó cũng là vấn đề trở ngại nhất do nội bộ Đảng CS họ chưa có sự thống nhất và sự quyết tâm trao quyền lực lại cho người dân. Đó là trở ngại duy nhất.”

Không khả năng đáp ứng nhu cầu cải cách?

Nhà giáo Đỗ Việt Khoa cho rằng với bộ máy nhà nước như hiện nay thì theo ông không có khả năng đáp ứng được nhu cầu cải cách.
Nhà giáo Đỗ Việt Khoa nói:
“Đây là những cản trở của chính bộ máy, không chỉ ở một cấp nào đó mà nó trải dài ở tất cả các cấp. Trong các nguồn lực để phát triển đất nước thì bộ máy này quan trọng lắm, mà đây là cái cản trở ghê gớm mà người ta không chịu thay đổi. Cho nên theo tôi cho rằng nguyên nhân là do bộ máy.”
Khi được hỏi, theo ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thực tâm muốn tiến hành cải cách như tuyên bố hay không?
Tôi muốn gửi tới ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một thông điệp là: nếu ông Thủ tướng mong muốn đất nước VN có dân chủ, mong muốn người dân VN được hưởng những giá trị nhân quyền thì ông hãy quyết tâm cải cách. 
-LS Nguyễn Văn Đài
LS Nguyễn Văn Đài tỏ ý tin tưởng, ông nói với chúng tôi:
“Tôi cho rằng từ tâm khảm của ông Thủ tướng thì cũng muốn một nước VN có tự do dân chủ và người dân VN không bị xấu hổ khi đi ra thế giới bên ngoài. Và dựa trên nền tảng của những giá trị tự do đó sẽ đem lại sự thịnh vượng không chỉ cho thế hệ người VN ngày nay, mà cho cả thế hệ mai sau nữa. Song quan điểm của ông Thủ tướng không trùng với quan điểm của Đảng được, rõ ràng là quan điểm của Thủ tướng và người đứng đầu Đảng CSVN là mâu thuẫn và nó không phù hợp với nhau.”
Nhà báo Võ Văn Tạo thấy rằng một khi không cải cách thể chế chính trị thì mọi thứ cải cách chỉ là vô nghĩa, theo ông đó là điều rất khó đối với ông Thủ tướng trong lúc này.
Nhà báo Võ Văn Tạo tiếp lời:
“Nếu mà được như thế thì tôi nghĩ ông Nguyễn Tấn Dũng nên đi theo cái hướng cải cách, đó là điều tốt nhất. Nhưng không đơn giản để làm việc đó, bởi vì lực cản trong Đảng nó lớn lắm. Bởi vì hàng mấy trăm con người ở vị trí rất cao, dưới nữa là hàng nghìn, hàng vạn người có bổng lộc gắn liền với sự lãnh đạo của Đảng. Cho nên một mình ông Dũng khó làm nên chuyện, kể cả thực bụng ông ấy có muốn.”
Khi được hỏi, đầu năm 2015 ông muốn nhắn nhủ gì đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay không?
LS Nguyễn Văn Đài nói với chúng tôi:
“Với tư cách là một công dân VN, cũng như 90 triệu người dân khác. Qua buổi PV của Đài Á châu Tự do tôi muốn gửi tới ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một thông điệp là: nếu ông Thủ tướng mong muốn đất nước VN có dân chủ, mong muốn người dân VN được hưởng những giá trị nhân quyền thì ông hãy quyết tâm cải cách. Chúng tôi là những công dân sẽ luôn ủng hộ các tư tưởng cải cách đó, cho dù gặp trở ngại nào nhưng nếu ông biết dựa vào người dân và ông sẽ là người đi vào lịch sử VN với những tư tưởng cải cách của ông.”
Một năm cũ đã trôi qua, mọi ý tưởng về cải cách thể chế theo xu hướng dân chủ hóa của Thủ tướng trong thông điệp đầu năm thì vẫn còn nằm trên giấy. Vì còn biết bao trở ngại mà một mình ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không dễ có thể vượt qua. Nhưng nếu như ông Thủ tướng biết lấy dân làm gốc và là trung tâm của quyền lực thì việc khó mấy chắc chắn ông sẽ thành công.

Tuesday, 30 December 2014

Chính phủ VN và Campuchia đứng trước thách thức lật đổ?

Chính phủ VN và Campuchia đứng trước thách thức lật đổ?

P-8-0918.JPG
Cộng đồng Khmer Krom, nhà sư và người dân Campuchia biểu tình phản đối Việt Nam hôm 13/8/2014.
 RFA PHOTO/Quốc Việt

Campuchia chịu áp lực của chính phủ VN?

Campuchia và Việt Nam vừa kết thúc Hội nghị báo cáo kết quả hợp tác bảo vệ an ninh biên giới giữa hai nước tại thủ đô Phnom Penh của Campuchia vào ngày 16 tháng 9 vừa qua. Chính phủ Campuchia khẳng định Campuchia và Việt Nam đang đứng trước thách thức bị lật đổ chính phủ giống nhau. Phản ứng đối với tuyên bố đó ra sao?
Tổng cục Cảnh sát Quốc gia, Bộ Nội vụ Campuchia và Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng, Bộ Quốc phòng Việt Nam vừa công bố báo cáo và đánh giá kết quả hợp tác của lực lượng Công an quốc gia hai nước thời gian qua trong lĩnh vực phòng chống tội phạm xuyên biên giới.
Campuchia và VN vẫn còn gặp những khó khăn và thách thức bởi các hoạt động của thế lực thù địch, nhóm cực đoan đang hoạt động chống phá và lật đổ chính phủ Campuchia và VN. 
-Neth Savoeun
Thống tướng Neth Savoeun, Tổng Cục trưởng Cục cảnh sát Campuchia khẳng định trước Trung tướng Võ Trọng Việt, Tư lệnh Bộ đội biên phòng, dẫn đầu đoàn Việt Nam tham dự Hội nghị rằng lực lượng Công an hai nước đã hợp tác tốt và hỗ trợ lẫn nhau trong công tác đảm bảo an ninh trật tự, an ninh biên giới Campuchia và Việt Nam.
Ông Neth Savoeun nói Campuchia và Việt Nam vẫn còn gặp nhiều thách thức liên quan tội phạm xuyên biên giới như các lĩnh vực phòng chống tội phạm hình sự, ma túy; tội phạm mua bán phụ nữ và trẻ em; tội phạm kinh tế, buôn lậu… Thách thức như thế làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự, an ninh biên giới của hai nước.
Ông Neth Savoeun còn nhấn mạnh thêm: “Campuchia và Việt Nam vẫn còn gặp những khó khăn và thách thức bởi các hoạt động của thế lực thù địch, nhóm cực đoan đang hoạt động chống phá và lật đổ chính phủ Campuchia và Việt Nam. Đặc biệt, phá hoại tình hữu nghị, đoàn kết của hai nước. Cụ thể, kể từ trước cuộc bầu cử Quốc hội khóa V diễn ra cho đến nay, nhóm chính trị đối lập cùng với sự ủng hộ của kẻ sống lưu vong đã tuyên truyền bôi nhọ và kích động phân biệt sắc tộc; thậm chí dẫn đến hành động bạo lực chống người Việt Nam.”
Sư Sơn Hải, một sư sãi Khmer Krom đứng đầu nhiều cuộc biểu tình chống Việt Nam tại Campuchia nói rằng các cuộc biểu tình nổ ra vừa qua vì chính phủ Việt Nam đã vi phạm nhân quyền, tín ngưỡng tôn giáo và xét xử bất công đối với người dân tộc thiểu số và những người Việt bất đồng chính kiến:
P-1-0918-400.jpg
Trụ sở Tổng cục Cảnh sát Hoàng gia Campuchia tại thủ đô Phnom Penh, ảnh chụp ngày 18/09/2014. RFA PHOTO/Quốc Việt.
“Những phát biểu của ông Neth Savoeun là không đúng bởi vì Campuchia là một đất nước dân chủ, tự do, không phải Cộng sản. Nhà nước Cộng sản thì làm gì cũng sai, nhưng đối với một nước tự do, dân chủ thì người dân đều có quyền biểu tình, đưa ra ý kiến… Ông Neth Savoeun nói như vậy cho thấy ông này có quan hệ thân mật với Việt Nam, chịu áp lực của chính phủ Việt Nam vì đã ám chỉ những người tham gia biểu tình đó là muốn lật đổ chính phủ Campuchia và Việt Nam. Mọi người dân đều có quyền tự do phát biểu, làm sao là đừng để bạo lực xảy ra, không vi phạm luật pháp.
Chúng tôi không có mục đích nào lật đổ chính phủ Việt Nam hay chính phủ Campuchia. Chúng tôi không có đạn súng, không có bom hoặc thứ gì khác để chống nhà nước. Nếu như ông này cho rằng chúng tôi muốn lật đổ, hay cáo buộc một thế lực khủng bố nào bất hợp pháp thì phải đưa ra bằng chứng.”

Lợi dụng cơ hội đàn áp người biểu tình?

Còn ông Nguyễn Duy Đường, người Campuchia gốc Việt, từng tham gia đấu tranh chống đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng chính phủ Campuchia cần đưa ra cụ thể vấn đề tránh sự lợi dụng cơ hội để đàn áp những người đấu tranh cho quyền tự do bằng cách ghép tội phản động, hoặc tự trị ly khai:
“Vấn đề ai là lưu vong, ai có ý định lật đổ thì nó phải có cụ thể từ vấn đề. Nếu nói chung chung, ai cũng phản động có biết đâu chính anh ta là người phản động, phản dân, hại nước thì sao? Ví dụ, tham nhũng, lừa dân, hại nước có hay không? Cái đó là cái cụ thể của vấn đề. Nên không thể cáo buộc người ta một cách vu vơ được.
Còn chuyện nói người Campuchia bị người này người kia kích động thì cái đó họ cần nhìn ra cái sự kích động đó đúng hay sai. Dân, người ta có quyền đấu tranh đòi hỏi những sự thật cần phải được biết. Nếu anh ta là người sòng phẳng rõ ràng thì anh ta cứ mạnh dạng đứng ra trước công luận, giải thích rõ cho dân chúng, và nói rõ cho dân chúng về việc làm của nhà nước bây giờ để người ta khỏi nghi ngờ.
Cái đó, đòi hỏi người cầm quyền phải nhìn nhận trước, thật sự đã phục vụ cho dân hay chưa. Nhà nước thật sự của dân và do dân hay vì dân hay chưa. Họ cần thấy được điều đó đã chứ không nên nói chung chung cáo buộc người ta. Họ có quyền hoạt động, tôi cũng có quyền hoạt động. Họ có quyền lo cho dân thì tôi cũng có quyền lo cho dân.”
Trước hết, chính phủ cần phải nghiên cứu nguyên nhân dẫn đến người dân biểu tình phản đối chính phủ, hay chống Việt Nam. 
-TS Sok Touch
Theo Tổng cục trưởng Neth Savoeun, thế lực cực đoan này trước đó đã tập hợp biểu tình chống chính phủ, nay đang xúi giục, gây rối, làm mất an ninh trật xã hội với mục đích gây mâu thuẫn, thù hận giữa Campuchia và Việt Nam.
Nhưng do có sự lãnh đạo của chính phủ hiện nay và sự góp phần ủng hộ của chính phủ Việt Nam, chính phủ Campuchia đã đảm bảo được hòa bình, an ninh xã hội.
Phát biểu của Tổng cục trưởng Neth Savoeun, dường như đi ngược với quan điểm của Thủ tướng Hun Sen là chấm dứt sự xuyên tạc, bôi nhọ và chụp mũ lẫn nhau sau khi hai đảng đã đồng ý cùng làm việc trong Quốc hội.
Trước đó, Chủ tịch Quốc hội Heng Samrin cũng khẳng định rằng các hoạt động tụ tập, biểu tình của người dân Campuchia và cộng đồng Khmer Krom gần đây là phù hợp với luật pháp.
Tiến sĩ Sok Touch, Quyền Giám đốc viện Nghiên cứu thuộc Học viện Hoàng gia Campuchia cho rằng luật pháp Campuchia cho phép mọi công dân có quyền tự do biểu đạt, và biểu tình bất bạo động.
Theo ông, chính phủ Việt Nam cần xem xét về những đề nghị chính quyền Campuchia có các biện pháp ngăn chặn các hoạt động biểu tình và gọi đó là hành động sai trái, phá hoại quan hệ láng giềng vì công dân Việt Nam cũng từng biểu tình chống Trung Quốc.
Tiến sĩ Sok Touch chia sẻ: “Trước hết, chính phủ cần phải nghiên cứu nguyên nhân dẫn đến người dân biểu tình phản đối chính phủ, hay chống Việt Nam. Sau đó, hãy xem xét số lượng người tham gia biểu tình trước khi cáo buộc họ muốn lật đổ chính phủ. Trước đây, có gần triệu người biểu tình nhưng bị chính phủ cấm. Chính phủ chỉ muốn lấy cớ này để đàn áp và khống chế tinh thần người biểu tình vì muốn lật đổ Việt Nam hay Campuchia cần lực lượng hàng triệu người và cần có khu tự trị.”
Theo báo cáo của Tổng cục Cảnh sát Campuchia, tính từ giữa năm 2013 đến tháng 6/2014 đã xử lý 26 vụ tội phạm xuyên biên giới của hai nước; có 7 nghi phạm người Việt Nam được đưa ra tòa Campuchia. Trong khi đó, phía Campuchia đã trục xuất 159 người Việt vượt biên trái phép về nước, còn phía Việt Nam đã bắt trục xuất về Campuchia 414 người vượt biên sang Việt Nam.
Quốc Việt tường trình từ Campuchia.

Sunday, 28 December 2014

Nhà Văn Nguyễn Quang Lập

Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa
Nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa
Que Choa














Vụ bắt giữ nhà văn Nguyễn Quang Lập còn được biết dưới cái tên Bọ Lập chủ trang blog Quê Choa đã làm dư luận nổi sóng. Mặc dù trong giới văn nghệ sĩ không hiếm người ganh ghét tài năng và sự nổi tiếng của anh nhưng số lớn hơn nhiều lần trong họ lại có thái độ trân trọng nhà văn tài năng này qua hàng trăm bài viết chia sẻ sự bất bình của họ trước một đồng nghiệp bị bắt vì lý do hết sức ngây ngô: tuyên truyền chống đối chế độ.
Nếu một nhà văn bị xem là chống đối chế độ vì loan tải những bài viết phê phán các bất công, tiêu cực trong những công trình xây dựng hay bùa phép gây mất mát hàng ngàn tỷ ngân sách là có tội với quốc gia thì có lẽ cách diễn giải luật pháp của nhà nước qua điều 88 đang dẫm đạp lên chứ không phải thi hành luật pháp.
Bọ Lập nổi tiếng không phải là một người đấu tranh dân chủ. Anh không phải là người hoạt động chính trị và nhất là chưa bao giờ viết bất cứ một văn bản nào cổ súy cho tinh thần đấu tranh mang ý nghĩa của một cuộc cách mạng, cho dù cách mạng mềm hay cứng và dưới hình thức nào. Anh tự nhận là mình thiếu can đảm và chỉ là một nhà văn, một blogger bất bình trước các vấn đề nóng bức của đất nước mà đem trang blog Quê Choa chuyên chở các ý tưởng mà anh thấy không thể có vấn đề nghiêm trọng nào đáng cho nhà nước kết án, dẫn đến việc bắt giữ anh.
Sứ mệnh, trách nhiệm của người cầm bút
Bọ Lập từng nói với chúng tôi:
Nguyễn Quang Lập: Trước đây "Quê Choa" chỉ lập ra để viết văn chương cho vui thôi chứ không nói chuyện thời sự báo chí gì đâu, nhưng dần dà thấy nhiều chuyện chướng tai gai mắt quá, mình là thằng nhà văn mà không lên tiếng thì chẳng ra làm sao cả, thế nên tôi buộc phải lên tiếng thôi chứ còn lúc đầu chỉ làm một blog văn chương cho vui chứ không có ý định làm cái gì cả. Nhưng dần dần cuộc sống nó đập vào mình, nó buộc mình phải lên tiếng. Nếu không lên tiếng thì mình thấy nó thế nào! Không được! Không xứng đáng là một thằng nhà văn! Buộc phải lên tiếng.
Trang blog Quê Choa từ khi khai sinh tới nay đã là vùng đất vun đắp cho biết bao bài viết giá trị bằng số lượng người xem đáng kinh ngạc. Bắt nguồn từ cách tiếp cận với công nghệ thông tin, Bọ Lập đã thấy được ảnh hưởng của một trang blog nếu mang đúng hơi thở thời đại, tức là những sinh hoạt chính trên lòng lề đường thời sự chứ không nằm ở những suy tư có tính triết học: trăn trở một mình, một bóng đêm, hay một số phận.
Bọ Lập mang nhiều số phận, nhiều hình ảnh, nhiều chân dung của từng con người thật vào sách của anh để giới thiệu tới những con người, những “số phận” không kém phần nghiệt ngã khác. Sách của anh đậm đặc nhân văn, blog của anh đầy ắp thời sự, cả hai làm cho người đọc yêu mến và cả hai làm cho không ít người khó chịu, đặc biệt khi họ đánh hơi thấy có hình ảnh của họ trong đó.
Hình ảnh của họ là ai? Là những quan liêu hách dịch, những trợ lý luồn cúi xu nịnh. Những lãnh đạo đầu ngắn nhưng bao tử quá to. Những cấu kết ma quỷ giữa thế lực này với nhóm lợi ích kia. Những con người khi thức dậy việc đầu tiên là nghĩ tới tiền, tới hợp đồng tới lừa lọc.
Trước đây "Quê Choa" chỉ lập ra để viết văn chương cho vui thôi chứ không nói chuyện thời sự báo chí gì đâu, nhưng dần dà thấy nhiều chuyện chướng tai gai mắt quá, mình là thằng nhà văn mà không lên tiếng thì chẳng ra làm sao cả, thế nên tôi buộc phải lên tiếng thôi
Nguyễn Quang Lập
Những con người ấy chằm chằm theo dõi Quê Choa và dĩ nhiên Bọ Lập phải biết nhưng đề phòng họ đến bắt thì Bọ rất chủ quan vì nghĩ mình tàn tật và không ai có can đảm đi bắt một người vô hại như anh.
Nguyễn Quang Lập: Tôi không bị mọc đuôi! Đơn giản là vì tôi què tôi có chạy đàng trời nếu có ai người ta muốn bắt. Họ theo tôi làm gì! Nhưng tôi biết có một sự khó chịu, một sự khó chịu nào đó, mơ hồ, nhưng cụ thể thì không có.
Dư luận phản ứng
Văn nghệ sĩ là giới nhạy cảm trước thân phận con người, cái làm nên tác phẩm, vì vậy đã rất bất bình với tấm thân xiêu vẹo của anh trong nhà giam. Nhà văn Tô Nhuận Vỹ, nguyên Tổng biên tập báo Sông Hương cho việc bắt giữ một người lâm trọng bệnh như thế là ngu muội và tàn nhẫn, ông nói:
-Riêng việc một nhà văn đang bị bệnh, một nhà văn có tiếng đã đóng góp trong văn học nghệ thuật đối với đất nước trong sáng tác, tôi nói về mặt sáng tác cái đã mà bắt họ là hoàn toàn không nên một tí nào và không tốt.
Về mặt sáng tác còn mặt hoạt động xã hội tôi sẽ nói sau, một người có đóng góp lớn, đang bị bệnh mà bắt thì lợi bất cập hại đối với những người bắt. Ngay bản thân nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm là người trong Bộ chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam mà khi có một bài thơ tâm huyết thậm chí nhạy cảm thì gửi duy nhất cho Quê Choa thì có nghĩa là bản thân của Quê Choa không có gì quá đáng. Cũng có nghĩa là bản thân Quê Choa không có gì là tệ hại và đứng về mặt yêu nước của nó thì Bọ Lập có tâm huyết.
Cho nên nói một cách nhẹ nhàng thì những người chủ trương bắt Lập chỉ có thể nói khù khờ và ngu dại.
Con người của Bọ Lập chắc chắn không thể bị quên lãng cho dù anh có bị buộc phải ngồi tù bao nhiêu năm đi nữa. Lịch sử văn học Việt Nam cho thấy sự bắt bớ, đàn áp và tiêu diệt người sáng tác có tư tưởng đối lập luôn có kết quả ngược lại.
Một người có đóng góp lớn, đang bị bệnh mà bắt thì lợi bất cập hại đối với những người bắt...Cho nên nói một cách nhẹ nhàng thì những người chủ trương bắt Lập chỉ có thể nói khù khờ và ngu dại
Nhà văn Tô Nhuận Vỹ
Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo, một người bạn vong niên của Bọ Lập cũng không thể chấp nhận cách bắt người này ông cho biết:
-Việc bắt Nguyễn Quang Lập tôi cũng quá bất ngờ bởi vì anh Lập không những là một nhà văn và một người nổi tiếng mà viết lách rất ôn hòa, có cá tính mạnh nhưng thái độ lại rất ôn hòa. Hai nữa là anh ấy đang bệnh vì liệt nửa người nên tôi vẫn nghĩ cấn phải có cách nào tốt hơn bởi khống chế người ta qua cách họ phát biểu hay đăng những bài viết của người khác có tính phản biện mà bắt người thì làm cho gia đình rất là lo lắng và bạn bè cũng như dư luận người ta thấy là không nên làm mà phải có nhân văn, thiện tâm đối với người bệnh nó gây một chấn động không hay.
Còn nhà thơ Đỗ Trung Quân một trong vài người bạn chân tình của Bọ Lập trước khi bị bắt cho biết ông không ngạc nhiên. Nhà thơ cho rằng không bắt Bọ Lập mới là chuyện đáng ngạc nhiên. Một nhận xét chua chát nhất mà chúng tôi nhận được từ các nhà văn thân hữu của Bọ Lập:
-Tất cả những cái mà Lập đưa lên trang blog mà chúng ta thấy của những người viết khác nhau. Vị trí tên tuổi nghể nghiệp khác nhau như là một con đò chở vấn đề. Có những vấn đề khác nhau rất nhiều nhưng suy cho cùng đó là phản biện đưa đến một kết quả đúng đắn nhất cho một xã hội tốt đẹp. Tôi không có cảm giác bất cứ cái gì về những bài của Lập đưa nhưng nhà nước này không phản ứng tôi mới lấy làm lạ. Phản ứng là đúng bởi vì một nhà nước trong thể chế như thế này, với những điều luật như 258, như 88 thì không có gì mới là chuyện lạ. Cá nhân tôi không thấy là chuyện lạ.
Nguyễn Quang Lập không đề phòng được người vào thăm trang blog Quê Choa tăng lên tới con số 100 triệu lượt người xem. Con số khổng lồ này có lẽ là nguyên nhân trực tiếp việc bắt chủ nhân
Chúng tôi vẫn đùa với nhau như thế này: Chúng tôi là những tù nhân dự bị. Có một câu chuyện rất hay, trong một bữa tiêc của một người bạn khác anh không làm nghề viết lách mà chỉ là người kinh doanh bình thường anh nói “ngay khi tôi chọn một thái độ im lặng, không phản kháng không xuống đường thì thật ra tôi đã ngồi trong một nhà tù nhỏ trong nhà tù lớn. Bởi vì khi tôi chọn thái độ đó thì nỗi sợ hãi đã giam cầm tôi rồi”. Câu chuyện đó có thể khái quát lên rằng chúng tôi tự hiểu mỗi người tự cố làm hết sức mình cho đất nước cho xã hội còn điều gì nó đến thì phải đón nhận nó một cách bình tĩnh bởi vì chúng tôi ở cái tuổi không còn nông nỗi mà không suy nghĩ. Mà khi cái gì thấy đúng, lẽ phải thì chúng tôi chọn lựa nó và sự chọn lựa nào cũng có giá của nó cả.
Nỗi sợ của người cầm quyền
Nguyễn Quang Lập không đề phòng được người vào thăm trang blog Quê Choa tăng lên tới con số 100 triệu lượt người xem. Con số khổng lồ này có lẽ là nguyên nhân trực tiếp việc bắt chủ nhân của nó và bắt đầu từ ngày 6 tháng 12 Quê Choa đã trở thành quá khứ.
Nhà văn Thùy Linh nhận xét việc bắt Bọ Lập chỉ do tâm lý hoảng loạn của những người đang nắm quyền lực và bà cũng nhận xét rằng việc bắt bớ ấy sẽ không làm cho những người có cách làm việc như Bọ Lập chùn bước:
-Việc nhà nước bắt anh Nguyễn Quang Lập đúng là nó gây ra chấn động bởi vì anh Lập thực sự không đáng là người phải chịu sự đối xử bất công đến mức như thế. Bởi vì nếu theo con mắt nhà nước thì sự nguy hiểm có lẽ nhiều người con nguy hiểm hơn anh Lập nhiều nhưng không hiểu sao họ lại lựa chọn anh Lập. Có thể một phần vì ảnh hưởng của blog Quê Choa nó đến được rất đông đảo độc giả. Chúng ta không thể phủ nhận ảnh hưởng của cá nhân anh Lập đối với tiếng nói phản biện trong nước cho nên họ hoảng sợ, lo sợ.
Trong chừng mực nào đó nó giống như hành vi trả thù. Trả thù những tiếng nói, con người không chịu khuất phục. Việc này trong ngắn hạn có thể sẽ gây ra những lo âu trong giới cầm bút hay giới đấu tranh dân chủ nói chung nhưng về lâu dài tôi nghĩ điều đó không khiến người ta sợ hãi, chùn bước.
Thực tế cho tới giớ phút này có rất nhiều vụ bắt bớ đã xảy ra nhưng mà những tiếng nói đấu tranh dân chủ hay những hoạt động thì không hề có sự giảm bớt mà thậm chí có xu hướng ngày càng nhân rộng ra vì vậy việc bắt bớ của chính quyền đương nhiên phản tác dụng và người ta càng thấy rõ sự bế tắc trong biện pháp đối thoại của chính quyền đối với tiếng nói dân chủ. Cái sự bắt bớ này hoàn toàn là sự bế tắc.
Nhà văn Nguyễn Quang Lập từng nhận xét nhiều văn nghệ sĩ đã bị đối xử rất bất công như Phùng Quán trước đây hay Tống Văn Công ngày nay. Hai con người này đã khiến anh băn khoăn cho số phận của những ngòi bút chân chính. Lấy sự thật làm căn bản và khát khao mang sự thật ấy ra ánh sáng là lẽ sống của họ lại bị nhìn một cách méo mó và bất công:
Có thể một phần vì ảnh hưởng của blog Quê Choa nó đến được rất đông đảo độc giả. Chúng ta không thể phủ nhận ảnh hưởng của cá nhân anh Lập đối với tiếng nói phản biện trong nước cho nên họ hoảng sợ, lo sợ.
Nhà văn Thùy Linh
Nhà văn Nguyễn Quang Lập: Cá nhân tôi nhận xét Phùng Quán ngoài là một nhà thơ ông là người có tính công dân rất mạnh. Và tất cả những bài thơ anh hay nói mạnh mẽ ví dụ như “Chống tham ô lãng phí” hay “Lời mẹ dặn”, chỉ vì tính công dân mạnh và anh ấy muốn góp ý cho Đảng, cho xã hội những tiếng nói trung thực nhất của một nghệ sĩ. Thế nhưng có người đã cố tình hiểu nhầm ý tốt đẹp của Phùng Quán.
Riêng điều này tôi có nghĩ đến Tống Văn Công, một đảng viên, một tổng biên tập làm cách mạng bao nhiêu năm chứ có xa lạ gì, rất có tâm huyết mà cũng bị người khác cố tình hiểu sai hiểu chệch nó đi và quy kết ông ta quá nặng nề (là mưu đồ, thù nghịch…). Nếu làm như thế thì tất cả những kẻ sĩ ở nước Nam này mà muốn có tiếng nói trung thực với Đảng sẽ sợ không dám nói gì cả. Bản thân tôi cũng sợ không dám nói nữa, thật sự là thế. Khi trung thực góp ý thì có ý sai ý đúng. Ý đúng thì xem xét, ý sai thì không nghe và cùng lắm thì mắng lại người ta chứ quy kết người ta là không được.
Dù cẩn thận và đề phòng nhưng Bọ Lập vẫn chủ quan nghĩ mình đang làm những việc đúng đắn, cần làm trong guồng máy đang thiếu những nhân tố như anh. Anh không biết rằng chính anh là nhân tố cản đường thăng tiến của quyền lực chứ không phải ngược lại như anh và hàng triệu người đang nghĩ.
Thật đáng buồn cho thân phận nhà văn Việt Nam, nhất là những nhà văn tốt, có tâm huyết với ngòi bút và nhân vật của mình.

VIỆT NAM 2014

Trong năm 2013, tình hình nhân quyền ở Việt Nam xấu hẳn đi, khiến xu hướng tụt dốc đã biểu hiện trong mấy năm qua càng trở nên trầm trọng hơn. Năm nay được đánh dấu bằng các đợt đàn áp nặng nề và nghiêm trọng nhằm vào những người chỉ trích chính quyền, trong đó có những nhà hoạt động ôn hòa bị kết án tù nhiều năm với “tội danh” là kêu gọi thay đổi chính trị.  
Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) tiếp tục duy trì chế độ cai trị độc đảng, được thiết lập từ năm 1975. Dù vẫn giữ được thế độc quyền về quyền lực nhà nước, đảng này đang phải đối mặt với nỗi bất bình đang ngày càng gia tăng của công chúng về sự thiếu vắng các quyền tự do cơ bản. Tình trạng người dân bị tước đoạt quyền lợi và tệ tham nhũng tràn lan được coi là các lực cản  đối với tiến bộ kinh tế và chính trị của Việt Nam. Đấu đá chính trị và những mối bất đồng về chính sách kinh tế trong nội bộ ĐCSVN trước yêu cầu cần giải quyết những khủng hoảng về tính chính danh và sự trì trệ của nền kinh tế đã tạo cơ hội cho công chúng nói lên ý kiến của mình, đặc biệt là qua các kênh truyền thông xã hội.  
Năm 2013 có sự gia tăng đáng kể các ý kiến phê bình qua báo chí mạng và các hình thức khác. Những người phê bình đã lên tiếng chất vấn chính sách nhà nước, vạch mặt quan chức tham nhũng, khiến nại việc tịch thu đất đai, bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng, và kêu gọi các giải pháp dân chủ thay thế cho chế độ độc đảng. Một nỗ lực rất đáng ghi nhận là “Kiến nghị 72”, ban đầu do 72 nhà trí thức đứng tên nhưng sau đó được hơn 15.000 người cùng ký, kiến nghị sửa đổi hiến pháp để cho phép bầu cử đa đảng. Một nỗ lực khác là “Tuyên bố 258”, yêu cầu thay đổi điều 258 bộ luật hình sự (tội “lợi dụng tự do dân chủ”), một điều luật thường được áp dụng để trừng phạt những người thực thi quyền tự do ngôn luận.      
Chính quyền đã có một vài bước đi tích cực. Ngày mồng 7 tháng 11 năm 2013, Việt Nam ký Công ước về Chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc. Ngày 24 tháng 11 năm 2013, chính phủ ra nghị định hủy bỏ việc cấm tổ chức lễ cưới giữa những người đồng tính, dù những nội dung sửa đổi Luật Hôn nhân Gia đình theo chủ trương của chính phủ vẫn chưa chính thức công nhận hôn nhân đồng tính. Chính phủ cũng bắt đầu tiến trình hủy bỏ việc bắt giữ và cưỡng bức lao động đối với người mại dâm trong năm 2013.

Tù nhân chính trị và Hệ thống Tư pháp Hình sự

Vào thời điểm bản phúc trình này được viết, Việt Nam ước tính có khoảng 150 – 200 tù nhân chính trị, bao gồm cả người Kinh ở đồng bằng và những người dân tộc thiểu số vùng cao, mà nhiều người trong số họ bị bắt giữ với lý do có liên quan tới các hoạt động tôn giáo của mình. Trong tổng số nói trên có tính đến ít nhất là 63 tù nhân chính trị đã bị xử trong các phiên tòa bị điều khiển bằng mệnh lệnh chính trị trong năm 2013, một sự gia tăng so với tổng số khoảng 40 người bị ra tòa trong năm 2012, vốn đã cao hơn so với tổng số người bị kết án trong các năm 2011 và 2010.         
Các tòa án ở Việt Nam thiếu tính độc lập và khách quan theo yêu cầu của pháp luật quốc tế. Khi đảng hay chính phủ có lợi ích liên quan đến kết quả một vụ án, họ - chứ không phải sự thật và luật pháp – quyết định kết quả xử án. Các vụ xử thường vi phạm quy trình tố tụng và chứa đựng những điều bất thường khác nhằm mục tiêu áp đặt phán quyết đã định trước với mục đích chính trị. 
Các điều luật hình sự 79, 87, 88, 89, 91 và 258 thường được sử dụng nhiều nhất đối với những người đòi cải cách chính trị ôn hòa, dù các điều luật khác như luật thuế cũng được mang ra áp dụng. Ví dụ như, luật sư nhân quyền và blogger nổi tiếng Lê Quốc Quân bị bắt ngày 27 tháng 12 năm 2012, không lâu sau khi ông lên tiếng phê phán sự độc quyền chính trị của Đảng Cộng sản, nhưng việc bắt giữ ông được hợp thức hóa bằng tội danh trốn thuế ngụy tạo. Trước những yêu cầu đòi trả tự do cho ông từ trong nước và quốc tế, vụ xử ông đã bị hoãn, nhưng tới ngày mồng 2 tháng 10 năm 2013, ông bị xử 30 tháng tù.

Quyền Tự do Ngôn luận, Chính kiến và Thông tin

Rất nhiều cây bút độc lập, các blogger và các nhà hoạt động nhân quyền là đối tượng bị chính quyền đàn áp. Họ phải đối mặt với sự dọa nạt và sách nhiễu của công an, bị bắt giữ tùy tiện, giam giữ kéo dài không được tiếp xúc với nguồn trợ giúp pháp lý hay gia đình thăm nuôi, bị xét xử và kết án nặng nề. Để tăng cường thêm quyền lực của nhà nước vốn đã quá bao trùm trong việc trừng phạt hay ngăn chặn tự do thông tin trên mạng, vào ngày mồng 1 tháng 9 năm 2013, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký Nghị định 72 với các điều khoản hợp pháp hóa việc lọc và kiểm duyệt thông tin đồng thời gạt ra ngoài vòng pháp luật “các hành vi bị cấm” được định danh một cách mơ hồ. Nghị định này cũng cấm cá nhân không được tổng hợp tin tức trên blog hay trang mạng cá nhân.    
Đỉnh cao của xu hướng đàn áp blogger trong năm 2013 là các vụ bắt giữ Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào vì bị coi là vi phạm điều 258. Họ phải đối mặt với mức án có thể lên tới 7 năm tù nếu bị kết án.  

Quyền Tự do Nhóm họp, Lập hội và Đi lại 

Tất cả các đảng phái chính trị, công đoàn và tổ chức nhân quyền độc lập với chính phủ hay ĐCSVN đều bị cấm tại Việt Nam. Chính quyền quy định những cuộc tụ tập đông người phải xin phép trước, và từ chối không cấp phép cho những cuộc hội họp, diễu hành hay biểu tình vì lý do chính trị hay các lý do khác. Nếu những sự kiện đó vẫn diễn ra, những người tổ chức và tham gia nhiều khi bị trừng phạt. Trong năm 2013, biện pháp đó đã được áp dụng với những người phản đối chính sách đối nội và đối ngoại của chính phủ, và những người biểu tình phản đối các vụ được cho là cưỡng chiếm đất đai. 
Trong tháng Năm năm 2013, chính quyền ở ba thành phố đã can thiệp bằng bạo lực, tạm giữ và sách nhiễu đồng loạt để ngăn chặn và giải tán các buổi “dã ngoại nhân quyền” ôn hòa, tại đó các nhà hoạt động dự định sẽ phân phát và thảo luận về Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền và các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế khác.  
Chính quyền cũng liên tiếp ngăn chặn không cho những người phê phán chính phủ xuất ngoại, viện cớ vì nguyên nhân “an ninh quốc gia”. Các nhà trí thức nổi tiếng Huỳnh Ngọc Chênh và Nguyễn Hoàng Đức bị cấm xuất ngoại vào tháng Năm và tháng Bảy năm 2013.

Tự do Tôn giáo

Tháng Giêng năm 2013, thủ tướng ký Nghị định 92, gia tăng thêm quyền kiểm soát đối với các nhóm tôn giáo. Trong quá trình kiểm soát, chính quyền theo dõi, sách nhiễu và đôi khi dùng vũ lực đàn áp các nhóm tôn giáo hoạt động bên ngoài các tổ chức tôn giáo có đăng ký chính thức và do chính quyền quản lý. Trong năm 2013, các đối tượng bị đặt vào tầm ngắm gồm có các chi phái không được công nhận của đạo Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, các nhà thờ Tin lành và Công giáo tại gia ở Tây nguyên và các nơi khác, các chùa Phật giáo Khmer Krom và Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất.
Vụ xét xử và kết án 14 người, hầu hết trong số đó là các nhà hoạt động Công giáo tại Toà án Nhân dân Tỉnh Nghệ An vào tháng Giêng năm 2013 mở màn cho đợt gia tăng đàn áp của chính quyền nhằm vào những người chỉ trích chế độ. Lần này phương tiện được sử dụng là điều 79 bộ luật hình sự, được áp dụng với các hành vi nhằm “lật đổ chính quyền”, dù 14 nhà hoạt động nói trên chỉ thực thi các quyền con người cơ bản, như tham gia các hoạt động thiện nguyện của nhà thờ hay các cuộc biểu tình chính trị ôn hòa.    

Bạo hành đối với tù nhân

Báo chí nhà nước và các nguồn khác tiếp tục đưa tin về nhiều vụ công an bạo hành, tra tấn, thậm chí sát hại tù nhân. Tháng Năm năm 2013, Nguyễn Văn Đức chết trong khi bị công an tỉnh Vĩnh Long tạm giam do “xuất huyết não, sọ bị nứt, não phải bị giập, tụ máu não trái, gãy hai xương sườn, và gãy xương ức”. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền không biết có vụ điều tra nào được tiến hành về cái chết của anh Đức không.
Rất nhiều tù nhân chính trị bị đau ốm nhưng không được khám chữa bệnh đầy đủ. Một số người, như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) và Hồ Thị Bích Khương đã tuyệt thực trong năm 2013 để phản đối việc mình bị tước đoạt các quyền của tù nhân đã được thế giới công nhận, như quyền được chăm sóc sức khỏe đầy đủ.

Sửa đổi Hiến pháp

Ngày 28 tháng 11 năm 2013, Quốc Hội thông qua bản hiến pháp sửa đổi, với nội dung làm thất vọng những người mong muốn sẽ có cải cách sâu rộng về hệ thống chính trị và kinh tế. Những nội dung sửa đổi do chính phủ đề nghị và đã được thông qua bao gồm các cam kết trên lý thuyết về nhân quyền nhưng vẫn còn chừa lại nhiều lỗ hổng luật pháp lớn. Bản hiến pháp sửa đổi còn xa mới đảm bảo được khả năng thúc đẩy và bảo vệ đối với rất nhiều quyền cơ bản. 

Bắt giữ Tùy tiện

Những người nghiện ma túy, kể cả trẻ vị thành niên, vẫn tiếp tục bị quản chế trong các trung tâm do chính phủ quản lý, nơi họ bị buộc lao động với những công việc nặng nhọc nhân danh “lao động trị liệu”. Việc quản chế họ không chịu sự giám sát tư pháp nào. Nếu vi phạm nội quy – trong đó có quy định về lao động – sẽ bị trừng phạt bằng cách đánh đập và giam vào phòng kỷ luật, và khi bị giam ở đó, theo lời các trại viên kể với Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, họ bị cắt khẩu phần ăn uống.     

Các Đối tác Quốc tế Chủ chốt

Đối tác ngoại giao quan trọng nhất của Việt Nam là Trung Quốc và Hoa Kỳ, dù quan hệ với Nhật Bản, Liên minh Châu Âu (EU), Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á và Úc cũng quan trọng. 
Quan hệ với Trung Quốc trở nên phức tạp hơn trong năm 2013 vì tranh chấp chủ quyền trên biển, dù dường như điều quan trọng hơn với cả hai bên là mối quan tâm chung của cả hai đảng cộng sản nhằm duy trì quyền cai trị của mình.
Hoa Kỳ tiếp tục theo đuổi việc cải thiện quan hệ kinh tế và quân sự với Việt Nam, dù lệnh cấm bán thiết bị quân sự có khả năng sát thương vẫn giữ nguyên hiệu lực trong năm 2013. Hoa Kỳ có một số cố gắng trong việc gây sức ép yêu cầu Việt Nam cải thiện nhân quyền, nhưng vấn đề này không được nhấn mạnh trong các cuộc gặp giữa Tổng thống Barrack Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang vào tháng Bảy. Liên minh Châu Âu chỉ thể hiện những nỗ lực nửa vời về thúc đẩy sự tôn trọng nhân quyền, trong khi Nhật Bản vẫn im lặng và không sử dụng vị thế nhà tài trợ song phương lớn nhất của Việt Nam để công khai yêu cầu cải cách.   
Liên minh Châu Âu và Việt Nam vẫn đang tiếp tục đàm phán Hiệp định Thương mại Tự do, và vòng đối thoại nhân quyền thường niên lần thứ ba giữa hai bên đã diễn ra vào tháng Chín năm 2013. Vào tháng Tư năm 2013, Nghị viện Châu Âu đã thông qua một nghị quyết lên án những vi phạm nhân quyền đang tiếp diễn tại Việt Nam và yêu cầu Liên minh Châu Âu nêu quan ngại với chính quyền Việt Nam. Trong khi các quan chức cao cấp của Liên minh Châu Âu, như Cao ủy Catherine Ashton vẫn im lặng, thì phái đoàn ngoại giao EU tại Việt Nam đã ra văn bản công khai bày tỏ quan ngại về việc đàn áp những người bất đồng chính kiến, việc tiếp tục giữ nguyên án tử hình, và hạn chế thông tin trên mạng với Nghị định 72.

Vietnam

A man holds a poster with the image of lawyer Le Quoc Quan during a mass calling for Quan to be freed at Thai Ha church in Hanoi on September 29, 2013. © 2013 Reuters
The human rights situation in Vietnam deteriorated significantly in 2013, worsening a trend evident for several years. The year was marked by a severe and intensifying crackdown on critics, including long prison terms for many peaceful activists whose “crime” was calling for political change.
The Communist Party of Vietnam (CPV) continued its one-party rule, in place since 1975. While it maintained its monopoly on state power, it faced growing public discontent with lack of basic freedoms. Denial of rights and endemic official corruption are widely seen as stifling Vietnam’s political and economic progress. Political infighting and economic policy disagreements within the CPV about how to handle the crisis of legitimacy and economic stagnation created an opening for members of the public to offer their opinions, particularly through social media.
The year saw a significant expansion of critical commentary in digital and other media. Critics questioned official policies, exposed official corruption, protested land-grabs, defended religious freedom, and called for democratic alternatives to one-party rule. One remarkable effort was “Petition 72,” originally signed by 72 intellectuals but later signed by some 15,000 people, calling for constitutional changes to allow multi-party elections. Another was “Statement 258,” calling for reform of article 258 of the penal code (“abusing democratic freedoms”), a provision often used to punish freedom of speech.
The government took some positive steps. On November 7, 2013, Vietnam signed the UN Convention Against Torture. On September 24, 2013, it issued a decree ending administrative sanctions for same-sex wedding ceremonies, although government sponsored amendments to the Marriage and Family Law did not grant legal recognition to same-sex marriage. The government also began phasing out detention and forced rehabilitation of sex workers in 2013.

Political Prisoners and the Criminal Justice System

Vietnam had an estimated 150-200 political prisoners at time of writing, including lowland Vietnamese and upland ethnic minority prisoners, some of whom were detained at least in part in connection with their religious activities. The total included at least 63 political prisoners convicted by politically controlled courts in 2013, an increase over the roughly 40 sentenced in 2012, which in turn exceeded the numbers sentenced in 2011 and 2010.
Vietnamese courts lack the independence and impartiality required by international law. Where the party or government has an interest in the outcome of a case, they—not the facts and the law—dictate the outcome. Trials are often marred by procedural and other irregularities that go along with achieving a politically pre-determined outcome.
The penal code provisions used most often against proponents of peaceful political change are articles 79, 87, 88, 89, 91, and 258, though other laws, such as tax laws, are also used. For example, prominent human rights lawyer and blogger Le Quoc Quan was arrested on December 27, 2012, shortly after he criticized the Communist Party’s political monopoly, but his arrest was justified by trumped up charges of tax evasion. Following domestic and international calls for him to be released, his trial was delayed but on October 2, 2013, he was sentenced to 30 months’ imprisonment.

Freedom of Expression, Opinion, and Information

Government repression targets many independent writers, bloggers, and rights activists. They face police intimidation, harassment, arbitrary arrest, prolonged detention without access to legal counsel or family visits, court convictions, and often severe prison sentences. Enhancing already extensive government powers to punish and otherwise deter digital freedom, Prime Minister Nguyen Tan Dung on September 1, 2013, put into force Decree 72, which contains provisions legalizing content-filtering and censorship, and outlawing vaguely defined “prohibited acts.” It also forbids individuals from synthesizing news on their blogs or personal websites.

The 2013 persecution of bloggers was highlighted by the arrests of Truong Duy Nhat and Pham Viet Dao for allegedly violating article 258. They face up to seven years in prison if convicted.

 Freedom of Assembly, Association, and Movement

Vietnam bans all political parties, labor unions, and human rights organizations independent of the government or CPV. The authorities require official approval for public gatherings and refuse to grant permission for meetings, marches, or protests they deem politically or otherwise unacceptable. If such events go ahead, organizers and participants are sometimes punished. In 2013, such measures were applied to individuals who questioned government domestic and foreign policies and to individuals who demonstrated against alleged land-grabs.
In May 2013, authorities in three Vietnamese cities intervened with violence, temporary arrests, and concerted harassment to prevent and break up peaceful “human rights picnics” at which activists planned to disseminate and discuss the Universal Declaration of Human Rights and other human rights standards.
The government also repeatedly prevented critics from making trips outside Vietnam, citing “national security reasons.” Prominent intellectuals Huynh Ngoc Chenh and Nguyen Hoang Duc were prohibited from going abroad in May and July 2013.

Freedom of Religion

In January 2013, the prime minister put Decree 92 into effect, further extending controls on religious groups. In its enforcement actions, the government monitors, harasses, and sometimes violently cracks down on religious groups that operate outside of official, government-registered and government-controlled religious institutions. Targets in 2013 included unrecognized branches of the Cao Dai church, the Hoa Hao Buddhist church, independent Protestant and Catholic house churches in the central highlands and elsewhere, Khmer Krom Buddhist temples, and the Unified Buddhist Church of Vietnam.
The January 2013 conviction and imprisonment of 14 mostly Catholic activists by the People’s Court of Nghe An province initiated the year’s upsurge of government attacks on critics. The vehicle this time was article 79 of the penal code, prohibiting activities aimed at “overthrowing the government,” even though the 14 activists were exercising fundamental human rights, such as participating in volunteer church activities and peaceful political protests.

Abuses in Detention and Prison

Official media and other sources continue to report many cases of police abuse, torture, or even killing of detainees. In May 2013, Nguyen Van Duc died in the custody of Vinh Long province police due to “brain bleeding with cracks on his skull, crushed right brain, blood-clotted left brain, two broken ribs, and broken sternum.” Human Rights Watch is unaware of any investigation into his death.
Many political prisoners suffer from poor health but do not receive adequate medical attention. Several, such as Cu Huy Ha Vu, Nguyen Van Hai (Dieu Cay), and Ho Thi Bich Khuong, went on hunger strikes in 2013 to protest denial of their internationally recognized prisoner’s rights, such as adequate medical care.

Constitutional Amendment

On November 28, 2013, the National Assembly adopted an amended constitution, the provisions of which disappointed those hoping for significant reforms to the political and economic system. Government-proposed amendments that were approved include rhetorical commitments to human rights, but they leave serious loopholes in place. The amended constitution falls far short of ensuring effective promotion and protection of many fundamental rights.

Arbitrary Detention

People dependent on drugs, including children, continued to be held in government detention centers where they are forced to perform menial work in the name of “labor therapy.” Their detention is not subject to judicial oversight. Violations of the rules—including the work requirement—are punished by beatings and confinement to disciplinary rooms, where detainees told us they were deprived of food and water.

Key International Actors

Vietnam’s most important foreign relations are with China and the United States, but linkages with Japan, the European Union, the Association of Southeast Asian Nations, and Australia are also significant.
Vietnam’s relationship with China was complicated in 2013 by maritime territorial disputes, though perhaps more important for both was the shared commitment by each country’s communist parties to maintain their rule.
The United States continued to pursue improved military and economic relations with Vietnam, although an American ban on the sale of lethal military equipment remained in place in 2013. The US made some efforts to press Vietnam to improve its human rights record, but the issue was not prominent in meetings between President Barack Obama and President Truong Tan San in July. The EU made only tepid efforts on promoting respect for rights, while Japan remained silent and failed to use its status as Vietnam’s largest bilateral donor to publicly press for reforms.
The EU and Vietnam continued negotiations on a Free Trade Agreement and a third round of their annual human rights dialogue took place in September 2013. In April 2013, the European Parliament adopted a resolution condemning continuing human rights violations in Vietnam and called on the EU to raise concerns with Vietnamese authorities. While high level EU officials, such as EU High Representative Catherine Ashton were silent, the EU delegation to Vietnam issued public statements expressing concern over the crackdown on dissidents, the resumption of execution as a criminal penalty, and the cyber restrictions of Decree 72.