Wednesday, 2 October 2013

Người dân trên khắp mọi miền Việt Nam cùng hướng về phiên tòa xét xử LS Lê Quốc Quân

Hôm nay ngày 2 / 10 ngày BẤT BẠO ĐỘNG quốc tế, vậy mà nơi Việt Nam quê hương đất nước tôi lại đang diễn ra sự bạo động mà khởi xướng là chế độ CS cùng với CA, Quân Đội và những kẻ theo nó. Trong ngày hôm nay, phiên tòa xét xử LS yêu nước Lê Quốc Quân, hàng ngàn người đang tiến về tòa án nhân dân Hà Nội để trợ giúp tinh thần và cùng cảm thông và cầu nguyện cho anh. Người đã và đang đấu tranh cho tự do, nhân quyền Việt Nam nhưng lại bị CS gán cho cái tội trốn thuế...và rồi bị xử trong im lặng với những bản án bỏ túi.
Hôm nay, ngày BẤT BẠO ĐỘNG thế giới, nhưng Việt Nam quê hương tôi lại đang tràn đầy CA, Quân Đội, CS, dân quân... xuống đường để ngăn chặn người dân, không cho họ tới tham gia phiên tòa mà được CS Việt Nam nói là CÔNG KHAI, TỰ DO.






























Không đâu như Việt Nam, lúc nào cũng nêu cao khẩu hiệu "độc lập, tự do, hạnh phúc" thế nhưng khi người dân có ý kiến đóng góp để đất nước được tự do, dân chủ và phát triển hơn thì lại bị đàn áp bởi chính những người mà luôn cho mình là "kẻ lo cho dân, cho nước". Ôi Việt Nam tôi ơi...


Báo cáo nhân quyền ở Việt Nam

Vietnam

The Vietnam government systematically suppresses freedom of expression, association, and peaceful assembly, and persecutes those who question government policies, expose official corruption, or call for democratic alternatives to one-party rule. Police harass and intimidate activists and their family members. Authorities arbitrarily arrest activists, hold them incommunicado for long periods without access to legal counsel or family visits, subject them to torture, and prosecute them in politically pliant courts that mete out long prison sentences for violating vaguely worded national security laws.
In 2012, police used excessive force in response to public protests over evictions, confiscation of land, and police brutality.
Land confiscation continues to be a flashpoint issue, with local farmers and villagers facing unjust confiscation of their lands by government officials and private sector projects. Those who resist face abuses from local authorities.
Following a series of arrests of well-connected tycoons and managers of state-owned companies, the Party Central Committee held its sixth plenum in October. During the session, factions led by Prime Minister Nguyen Tan Dung and by Communist Party Secretary General Nguyen Phu Trong and President Truong Tan Sang vied for control of the state’s political and economic machinery in a still ongoing power struggle. However, neither faction has voiced or otherwise demonstrated a commitment to protect human rights.
Vietnam has stated that it will seek a seat on the United Nations Human Rights Council (HRC) for the 2014-2016 term.

Freedom of Expression, Assembly, and Information

On the surface, private expression, public journalism, and even political speech in Vietnam show signs of enhanced freedom. This trend was especially evident in a surge of criticism of Prime Minister Nguyen Tan Dung during the course of the 6th Plenum of the Party Central Committee in October, and a high-profile call for his resignation issued from the floor of the National Assembly in November. However, there continues to be a subcurrent of state-sponsored repression and persecution of individuals whose speech crosses boundaries and addresses sensitive issues such as criticizing the state’s foreign policies in regards to China or questioning the monopoly power of the communist party.
The government does not allow independent or privately owned media outlets to operate, and exerts strict control over radio and TV stations, and publications. Criminal penalties apply to those who disseminate materials deemed to oppose the government, threaten national security, reveal state secrets, or promote "reactionary" ideas. The government blocks access to politically sensitive websites and requires internet cafe owners to monitor and store information about users’ online activities.
In April, the government revealed a draft Decree on Management, Provision, and Use of Internet Services and Information on the Network. As drafted, the decree will outlaw posting internet content that opposes the Vietnam government, national security, public order, customs and traditions, national unity, offends the reputation of an individual or group, or transgresses a number of other ill-defined areas of concern. The decree would also require domestic and foreign companies to filter whatever content the government finds objectionable. The National Assembly had not yet begun considering the draft at this writing.
In September, Prime Minister Nguyen Tan Dung ordered the Ministry of Public Security to target blogs and websites not approved by the authorities, and to punish those who create them.
On August 5, authorities forcibly dispersed peaceful marchers in Hanoi protesting Chinese foreign policies on sovereignty over the Paracels and Spratly islands. Authorities temporarily detained more than 20 protesters for disrupting public order. Yet on the same day, authorities did not interfere with over 100 people on bicycles participating in Vietnam’s first public demonstration for lesbian, gay, bisexual, and transgender (LGBT) rights.

Repression of Rights Activists

During 2012, the Vietnam government used vaguely defined articles in the penal code that criminalize exercise of civil and political rights to send at least 33 activists to prison and arrest at least another 34 political and religious advocates. At least 12 other rights campaigners detained in 2011 were still being held, awaiting trial at this writing.
Rights activists continue to suffer from intrusive police surveillance, interrogation, monetary fines, and restrictions on domestic and international travel. Police use temporary house arrest to prevent them from participating in protests or attending trials of other bloggers and activists. In a number of instances in 2012, unidentified thugs have assaulted dissidents and police have done little or nothing to investigate.
In a prominent, internationally monitored trial that lasted only several hours on September 24, a court convicted the country’s three most prominent dissident bloggers—Nguyen Van Hai (also known as Dieu Cay), Ta Phong Tan, and Phan Thanh Hai (also known as Anhbasg)—for violating article 88 of the penal code (conducting propaganda against the state). The court sentenced them to 12, 10, and 4 years in prison respectively. All are founding members of the Club for Free Journalists. United States President Barack Obama, US Secretary of State Hillary Clinton, and European Union High Representative Catherine Ashton have all raised concerns about their cases on different occasions during the year.
Authorities also widely used article 88 to silence other bloggers and rights activists. In October, musicians Tran Vu Anh Binh and Vo Minh Tri (also known as Viet Khang) were sentenced to a total of 10 years in prison for writing songs critical of the regime. In August, bloggers Dinh Dang Dinh and Le Thanh Tung were sentenced to six and five years in prison respectively. In June and July, labor rights activist Phan Ngoc Tuan in Ninh Thuan province and land rights activists Nguyen Kim Nhan, Dinh Van Nhuong, and Do Van Hoa in Bac Giang province were sentenced to a total of eighteen-and-a-half years in prison for conducting propaganda against the state for storing and distributing pro-democracy documents and leaflets. In March and May, five Catholic activists—Vo Thi Thu Thuy, Nguyen Van Thanh, Dau Van Duong, Tran Huu Duc, and Chu Manh Son—were jailed for a total of 17 years and 9 months for distributing pro-democracy leaflets, reduced to the total of 16 years and 3 months on appeal.
In March, the People’s Court of Go Dau district in Tay Ninh province sentenced rights activists Ho Thi Hue and Nguyen Bich Thuy to three years each in prison for participating in protests against land confiscation in Tay Ninh province. Their sentences were reduced to two years each on appeal in August. In April and June, land right activists Nguyen Van Tu in Can Tho and Nguyen Van Tuan in Ba Ria-Vung Tau were sentenced to two and a half years and four years respectively in prison for “abusing rights to democracy and freedom to infringe upon the interests of the State.” Both were accused of helping local people file petitions against land confiscation. Nguyen Van Tuan’s sentence was reduced to two years on appeal in August.

Freedom of Religion

The government restricts religious freedom through legislation, registration requirements, and harassing and intimidating unsanctioned religious groups, including independent Protestant home churches, and individuals and congregations of Hoa Hao Buddhists, Cao Dai, the Unified Buddhist Church of Vietnam, and Falun Gong.
Religious groups must register with the government and conduct their operations under the direction of government-controlled management boards. The authorities do generally allow government-affiliated churches and pagodas to hold worship services. However, local authorities routinely harass and intimidate religious communities, especially unregistered ones, when they take up politically disfavored issues including land rights and freedom of expression; when they are were popular among groups that the government considers to be potentially disaffected, such as ethnic minorities with a history of resistance against central rule and assimilation policies; or when they simply refuse to conform to state-sanctioned religious organization.
In February and March, Phu Yen province police arrested at least 18 members of a Buddhism-based religious group that refers to itself as the Council for Public Law and Affairs of Bia Mountain. They face charges under penal code article 79 for “activities aiming to overthrow the people’s administration.” At this writing, the 18 members of the group were in police detention in Phu Yen province, awaiting trial.
In Gia Lai province in March, Pastor Nguyen Cong Chinh was sentenced to 11 years in prison for “undermining national unity” in violation of article 87 of the penal code. The same month, eight ethnic Hmong Protestant activists from Muong Nhe district in Dien Bien were each given sentences of between two to two-and-a-half years in jail for “disrupting security” after they participated in a mass protest in Muong Nhe in May 2011.
In April and June, three other Protestant activists, Kpuil Mel, Kpuil Lễ,and Nay Y Nga, were sentenced to a total of 22 years in prison for transgressing article 87. All three were accused of practicing Dega Protestantism, which is outlawed by the state.
In May, three ethnic Montagnard activists, Runh, Jonh, and Byuk, were arrested in Gia Lai for being affiliated with the unregistered Ha Mon Catholic group and charged with “undermining national unity” according to article 87.
Police in An Giang prevented members of the unregistered Pure Hoa Hao Buddhist Association from gathering to commemorate key events, including the anniversary of the disappearance of the group’s founder Huynh Phu So. Hoa Hao activist Bui Van Tham was sentenced to 30 months in prison for “resisting officials in the performance of official duties.”
In June and July, local authorities sought to prevent Catholic priests from performing masses at the private homes of Catholic followers in Con Cuong and Quy Chau districts in Nghe An province. In both areas, local Catholics have filed multiple requests to authorities to form and register new parishes without success.

Criminal Justice System

Police brutality, including torture in detention and fatal beatings, continued to be reported in all regions of the country in 2012. At least 15 people died in police custody in the first 9 months of the year, according to state-controlled media.
Vietnamese courts lack independence since they are firmly controlled by the government and the Vietnam Communist party, and trials of political and religious dissidents fail to meet international fair trial standards. Police intimidate, and in some cases detain, family members and friends who try to attend trials or publicly display dissenting views during court proceedings.
Vietnamese law continues to authorize arbitrary “administrative detention” without trial. Under Ordinance 44 (2002) and Decree 76 (2003) persons deemed threats to national security or public order can be placed under house arrest, involuntarily committed to mental health institutions, or detained at “re-education” centers.
In June, the National Assembly passed the Law on Handling of Administrative Violations that will finally halt the practice of sending sex workers to administrative detention in the so-called “05 centers” where they often suffer abuse. Human rights observers welcome this rare example of a concrete and positive institutional reform.
The policy of detention of drug users, however, remained unchanged. The mainstay of Vietnam’s approach to drug treatment remains detention in government centers where detainees are subjected to so-called “labor therapy.” Some 123 centers across the country hold around 40,000 people, including children as young as 12 years old. Their detention is not subject to any form of due process or judicial oversight and routinely lasts as long as four years. Infringement of center rules—including the work requirement—is punished by beatings with truncheons, shocks with electrical batons, and imprisonment in disciplinary rooms where detainees are deprived of food and water. Former detainees report that authorities forced them to work in cashew processing and other forms of agricultural production, including potato or coffee farming, construction work, and garment manufacturing and other forms of manufacturing.

Key International Actors

Vietnam’s complicated relationship with China plays a key role in domestic and foreign affairs. Hanoi pledges friendship with China, but domestically must respond to criticism that it fails to counter China’s aggressive behavior in the disputed Spratly and Paracel Islands. Internationally, the government has increased cooperation with the US, the EU, Russia, India, Japan, and neighboring Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) to counter-weight to China’s growing influence.
The EU and Vietnam launched negotiations on a comprehensive free trade agreement in June. Two rounds of the EU-Vietnam human rights dialogue took place in January and October.
The relationship between Vietnam and the US continues to grow. The US is Vietnam’s largest export market, and the June visit of US Defense Secretary Leon Panetta symbolized the growing ties between the two countries’ militaries. The US and Vietnam are also negotiating a Trans-Pacific Partnership free trade agreement. However, during a July visit to Vietnam, Secretary of State Hillary Clinton publicly raised serious concerns about Vietnam’s poor human rights record, and US policy makers indicated that failure to improve human rights could impose limits on the closeness of the relationship between the two governments.
Starting in 2013, Le Luong Minh, Vietnam’s deputy foreign minister, will start his five- year term as secretary-general of ASEAN, greatly increasing Vietnam’s influence in this regional bloc.
Tiếng Việt:
Chính phủ Việt Nam đàn áp một cách có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, lập hội và nhóm họp ôn hòa và trấn áp những người lên tiếng chất vấn chính sách nhà nước, vạch trần quan chức tham nhũng hoặc kêu gọi thay đổi chế độ độc đảng bằng các giải pháp dân chủ. Công an sách nhiễu, đe dọa các nhà hoạt động và người thân của họ. Nhà cầm quyền tùy tiện bắt bớ các nhà hoạt động, giam giữ biệt lập trong thời gian dài, không cho họ gặp gỡ gia đình hoặc tiếp cận với các nguồn trợ giúp pháp lý, tra tấn và truy tố họ ra trước các tòa án bị chính trị tác động, áp đặt các mức án tù thật nặng với các tội danh mơ hồ về xâm phạm an ninh quốc gia.
Trong năm 2012, công an có lúc sử dụng vũ lực quá mức khi đối phó với những cuộc biểu tình đông người phản đối cưỡng chiếm nơi ở, tịch thu đất đai hay nạn bạo hành của công an.
Tịch thu đất đai tiếp vẫn tiếp tục là vấn đề nhức nhối, khi đất đai của những người nông dân và cư dân ở nông thôn bị quan chức chính quyền và các dự án tư nhân cưỡng chiếm mà không đền bù thỏa đáng. Những người phản đối còn bị chính quyền địa phương đàn áp.
Sau hàng loạt vụ bắt giữ các quan chức doanh nghiệp nhà nước và các đại gia nhiều vây cánh, Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Lần thứ sáu được tổ chức vào tháng Mười năm 2012. Trong Hội nghị, các phe phái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tranh nhau giành quyền kiểm soát bộ máy kinh tế chính trị, dẫn đến một cuộc tranh giành quyền lực hiện vẫn còn đang tiếp diễn. Tuy nhiên, chẳng có bên nào lên tiếng hay có biểu hiện hướng tới cam kết bảo đảm nhân quyền.
Việt Nam đã tuyên bố sẽ ra ứng cử một ghế vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (HRC) trong nhiệm kỳ 2014 – 2016.
Quyền tự do Ngôn luận, Nhóm họp và Thông tin
Ở bề nổi, quyền ngôn luận cá nhân, báo chí công và thậm chí ngôn luận chính trị ở Việt Nam có những dấu hiệu cho thấy được tự do hơn. Xu thế này thể hiện rõ nhất qua làn sóng chỉ trích Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngay trong Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Lần thứ sáu, và một ý kiến được nhiều người chú ý kêu gọi ông ta từ chức ngay trên sàn họp Quốc hội vào tháng Mười Một. Tuy nhiên, vẫn tồn tại làn sóng ngầm của bàn tay đàn áp có chủ trương nhằm vào những người có phát ngôn đi quá giới hạn, hoặc dám đề cập đến những vấn đề nhạy cảm như phê phán chính sách đối ngoại của nhà nước đối với Trung Quốc hoặc chất vấn sự độc quyền của đảng cộng sản.
Chính quyền không cho phép báo chí độc lập hoặc của tư nhân hoạt động, và kiểm soát chặt chẽ các đài phát thanh, truyền hình và xuất bản phẩm. Các chế tài hình sự được đặt ra cho những người phát tán các tài liệu bị quy là chống chính quyền, đe dọa nền an ninh quốc gia, làm lộ bí mật nhà nước hay ủng hộ các tư tưởng “phản động.” Chính quyền chặn đường truy cập tới các trang web chính trị nhạy cảm, yêu cầu các chủ quán cà-phê internet giám sát và lưu giữ thông tin về các hoạt động của người sử dụng mạng.
Vào tháng Tư, chính phủ công bố Dự thảo Nghị định Quản lý, Cung cấp và Sử dụng Dịch vụ Internet và Nội dung Thông tin Trên Mạng. Theo Dự thảo, Nghị định này sẽ cấm việc đăng tải trên mạng các thông tin có nội dung chống chính phủ Việt Nam, ảnh hưởng tới an ninh quốc gia, trật tự công cộng, thuần phong mỹ tục, đoàn kết dân tộc, xâm phạm danh dự cá nhân và tổ chức, hoặc vi phạm một số lĩnh vực nhạy cảm nhưng không được quy định rõ. Nghị định này cũng yêu cầu các công ty trong nước và nước ngoài lọc bỏ bất kỳ nội dung nào trái ý chính quyền. Tính đến thời điểm viết phúc trình này, Dự thảo nói trên vẫn chưa được Quốc hội xem xét.
Vào tháng Chín, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho Bộ Công an tấn công các trang mạng và blog không được chính quyền phê chuẩn, và trừng phạt những người sáng lập ra các trang mạng và blog nói trên.
Vào ngày mồng 5 tháng Tám, chính quyền dùng vũ lực giải tán những người tuần hành ôn hòa ở Hà Nội để phản đối chính sách đối ngoại của Trung Quốc về chủ quyền liên quan đến các đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa. Hơn 20 người tham gia đã bị tạm giữ vì gây rối trật tự công cộng. Nhưng cũng trong ngày hôm đó, chính quyền không hề can thiệp vào sự kiện có hơn 100 người tham gia tuần hành bằng xe đạp để công khai cổ vũ quyền của những người đồng tính, lưỡng tính và chuyển đổi giới tính (LGBT) lần đầu tiên ở Việt Nam.
Đàn áp các nhà hoạt động nhân quyền
Trong năm 2012, chính quyền Việt Nam đã vận dụng các điều luật mơ hồ trong bộ luật hình sự để truy tố hình sự các hành vi thực thi các quyền dân sự và chính trị để bỏ tù ít nhất 33 nhà hoạt động và bắt giữ thêm ít nhất 34 nhà vận động tôn giáo và chính trị khác. Ngoài ra, còn có ít nhất 12 nhà vận động nhân quyền bị bắt từ năm 2011 vẫn đang bị tạm giam chưa xét xử tính đến thời điểm viết bản phúc trình này.
Các nhà vận động nhân quyền tiếp tục bị công an theo dõi gắt gao, thẩm vấn, phạt tiền, bị hạn chế đi lại trong nước và ra nước ngoài. Công an dùng biện pháp quản chế tại gia tạm thời để ngăn họ không tham gia biểu tình hay dự các phiên tòa xử các blogger hay các nhà hoạt động khác. Trong một số vụ việc xảy ra năm 2012, các nhóm côn đồ lạ mặt đã tấn công những người bất đồng chính kiến mà công an hầu như không làm gì để tiến hành điều tra.
Trong một phiên tòa thu hút được nhiều sự chú ý trong và ngoài nước, chỉ kéo dài trong vài tiếng đồng hồ vào ngày 24 tháng Chín, tòa án đã kết luận ba blogger bất đồng chính kiến nổi tiếng nhất Việt Nam – Nguyễn Văn Hải (bút danh Điếu Cày), Tạ Phong Tần, và Phan Thanh Hải (bút danh Anhbasg) – vi phạm điều 88 bộ luật hình sự (tuyên truyền chống nhà nước) và xử họ với mức án lần lượt là 12, 10 và 4 năm tù. Cả ba người đều là thành viên sáng lập của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do. Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton và Cao ủy Liên minh Châu Âu Catherine Ashton đều bày tỏ quan ngại về trường hợp của họ vào nhiều dịp khác nhau trong năm 2012.
Chính quyền cũng áp dụng rộng rãi điều 88 để dập tắt tiếng nói của các blogger và các nhà hoạt động nhân quyền khác. Trong tháng Mười, hai nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí (nghệ danh Việt Khang) bị xử tổng cộng 10 năm tù vì đã viết các bài hát phê phán chế độ. Vào tháng Tám, các blogger Đinh Đăng Định và Lê Thanh Tùng bị xử lần lượt là sáu năm tù và năm năm tù. Trong hai tháng Sáu và tháng Bảy, nhà hoạt động vì quyền lợi người lao động Phan Ngọc Tuấn ở tỉnh Ninh Thuận và các nhà vận động vì quyền lợi đất đai Nguyễn Kim Nhàn, Đinh Văn Nhượng và Đỗ Văn Hoa ở tỉnh Bắc Giang bị kết án tổng cộng là mười tám năm sáu tháng tù với tội danh tuyên truyền chống nhà nước vì có hành vi cất giữ, phát tán các tài liệu và truyền đơn dân chủ. Trong tháng Ba và tháng Năm, năm nhà hoạt động Công giáo – Võ Thị Thu Thủy, Nguyễn Văn Thanh, Đậu Văn Dương, Trần Hữu Đức và Chu Mạnh Sơn – bị phạt tù tổng cộng 17 năm 9 tháng vì đã phát tán truyền đơn dân chủ, sau đó giảm xuống 16 năm 3 tháng trong phiên phúc thẩm.
Vào tháng Ba, Tòa án Nhân dân huyện Gò Dầu tỉnh Tây Ninh xử các nhà vận động Hồ Thị Huệ và Nguyễn Bích Thủy mỗi người ba năm tù vì tham gia biểu tình phản đối tịch thu đất đai ở tỉnh Tây Ninh. Sau đó, trong phiên xử phúc thẩm vào tháng Tám, mức án của họ được giảm xuống còn mỗi người hai năm. Trong tháng Tư và tháng Sáu, nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai Nguyễn Văn Tư ở Cần Thơ và Nguyễn Văn Tuấn ở Bà Rịa-Vũng Tàu bị xử lần lượt là hai năm rưỡi và bốn năm tù giam về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước.” Cả hai người đều bị cáo buộc là đã giúp đỡ người dân địa phương khiếu nại quyết định tịch thu đất đai. Mức án dành cho ông Nguyễn Văn Tuấn sau đó được giảm xuống hai năm trong phiên phúc thẩm vào tháng Tám.
Tự do Tôn giáo
Chính quyền hạn chế tự do tôn giáo bằng các quy định pháp luật, quy định đăng ký hoạt động, đồng thời sách nhiễu và đe dọa các nhóm tôn giáo không được công nhận, trong đó có các nhà thờ Tin Lành tại gia, các tín đồ và các chi phái Phật giáo Hòa Hảo và Cao Đài độc lập, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, và Pháp luân công.
Các nhóm tôn giáo phải đăng ký với chính phủ và hoạt động dưới sự điều khiển của các ban quản lý tôn giáo do chính phủ kiểm soát. Nhìn chung, chính quyền để cho các nhà thờ, nhà chùa nằm trong hệ thống do chính phủ quản lý được cử hành các giáo lễ. Tuy nhiên, chính quyền các địa phương thường xuyên sách nhiễu và đe dọa các cộng đồng tín ngưỡng, nhất là những nhóm không có đăng ký, khi họ đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm chính trị như quyền lợi đất đai hay tự do ngôn luận; khi họ được sự ủng hộ của những nhóm bị chính quyền coi là có nguy cơ chống đối, ví dụ như các dân tộc thiểu số có bề dày lịch sử bất phục tùng chính sách cai trị và đồng hóa của chính quyền trung ương; hay đơn giản hơn, khi họ chỉ từ chối gia nhập các tổ chức tôn giáo được nhà nước chuẩn thuận.
Trong tháng Hai và tháng Ba, công an tỉnh Phú Yên bắt giữ ít nhất 18 thành viên của một chi phái tín ngưỡng có gốc Phật giáo, tự đặt tên là Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn. Họ bị khởi tố theo điều 79 về “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.” Tại thời điểm bản phúc trình này được viết, cả 18 thành viên nói trên vẫn đang bị tạm giam tại công an tỉnh Phú Yên, chờ xét xử.
Vào tháng Ba, ở tỉnh Gia Lai, Mục sư Nguyễn Công Chính bị xử 11 năm tù giam về tội “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” theo điều 87 bộ luật hình sự. Cũng trong tháng đó, tám tín đồ Tin Lành người thiểu số Hmong ở huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên mỗi người phải nhận án từ hai năm đến hai năm rưỡi tù giam về tội “phá rối an ninh” khi họ tham gia cuộc biểu tình đông người ở Mường Nhé vào tháng Năm năm 2011.
Vào tháng Tư và tháng Sáu, ba nhà hoạt động tôn giáo Tin Lành khác là Kpuil Mel, Kpuil Lễ và Nay Y Nga bị xử tổng cộng 22 năm tù giam về tội vi phạm điều 87. Cả ba người bị cáo buộc tham gia Tin Lành Đề Ga, là tổ chức tôn giáo bị nhà nước cấm. Vào tháng Năm, ba nhà hoạt động người Thượng, Runh, Jonh và Byuk bị bắt ở Gia Lai vì liên quan đến dòng Công giáo Hà Mòn không có đăng ký, và bị khởi tố về tội “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” theo điều 87.
Công an ở An Giang ngăn cản các thành viên của Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy nhóm họp để cử hành các sự kiện quan trọng, trong đó có ngày tưởng niệm giáo chủ sáng lập Huỳnh Phú Sổ bị mất tích. Nhà hoạt động tôn giáo Bùi Văn Thâm bị xử 30 tháng tù về tội “chống người thi hành công vụ.” 
Vào tháng Sáu và tháng Bảy, chính quyền địa phương tìm cách cản trở các linh mục Công giáo làm thánh lễ tại tư gia các tín đồ Công giáo ở hai huyện Con Cuông và Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An. Ở cả hai nơi này, giới Công giáo địa phương đã nhiều lần nộp đơn lên chính quyền xin thành lập và đăng ký giáo xứ mới mà không được xem xét. 

Hệ thống Tư pháp Hình sự
Trong năm 2012, tin tức về nạn bạo hành của công an, bao gồm cả việc tra tấn trong khi giam giữ và tử vong vì đánh đập, tiếp tục xuất hiện ở khắp các vùng miền. Chỉ tính riêng trong 9 tháng đầu năm, theo báo chí nhà nước, đã có ít nhất 15 người chết trong khi bị công an giam giữ.
Hệ thống tòa án Việt Nam thiếu tính độc lập vì bị chính quyền và Đảng Cộng sản Việt Nam khống chế chặt chẽ, các phiên tòa xử các nhà bất đồng chính kiến về tôn giáo và chính trị không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế về xét xử công bằng. Công an đe dọa, và nhiều khi câu lưu thân nhân và bè bạn các bị cáo nếu họ cố tìm cách có mặt tại tòa hoặc công khai bày tỏ quan điểm bất đồng trong phiên xử.
Pháp luật Việt Nam tiếp tục trao quyền “quản chế hành chính” tùy tiện không cần qua xét xử. Theo Pháp lệnh số 44 (năm 2002) và Nghị định số 76 (2003), những người bị coi là có khả năng gây tổn hại tới nền an ninh quốc gia hay trật tự công cộng có thể bị quản chế tại gia, cưỡng ép đi chữa bệnh tại các cơ sở chữa bệnh tâm thần, hoặc đưa vào các trung tâm “giáo dục.”
Trong tháng Sáu, Quốc Hội thông qua Luật Xử lý Vi phạm Hành chính, có hiệu lực chấm dứt việc đưa những người lao động tình dục vào quản chế hành chính trong các cơ sở được gọi là “trung tâm 05,” nơi họ thường bị lạm dụng. Các quan sát viên về nhân quyền hoan nghênh cải cách hành chính cụ thể và tích cực hiếm có này.
Tuy nhiên, chính sách quản lý người nghiện ma túy vẫn không thay đổi. Biện pháp cai nghiện ma túy chủ chốt của Việt Nam là quản chế trong các trung tâm do chính phủ quản lý, nơi những người nghiện ma túy bị bắt buộc lao động gọi là để “trị liệu.” Khoảng 123 trung tâm rải rác khắp đất nước đang quản chế gần 40,000 người, trong đó có những trẻ vị thành niên chỉ mới 12 tuổi. Việc quản chế những người này không phải qua một trình tự pháp lý thích hợp hay chịu sự giám sát pháp lý dưới bất kỳ hình thức nào, và thường kéo dài đến bốn năm. Nếu vi phạm các nội quy của trung tâm – bao gồm cả yêu cầu lao động – học viên bị đánh bằng dùi cui, chích điện bằng dùi cui điện, và bị giam trong các phòng kỷ luật với khẩu phần ăn uống bị cắt giảm. Các cựu học viên cai nghiện cho biết họ từng bị ép buộc làm việc trong dây chuyền chế biến hạt điều và các việc nông nghiệp khác, trong đó có trồng khoai tây và cà-phê, các việc về xây dựng, may mặc và các hình thức sản xuất gia công khác.
Các Đối tác Quốc tế Chủ chốt
Mối quan hệ phức tạp với Trung Quốc đóng vai trò then chốt trong chính sách đối nội và đối ngoại của Việt Nam. Với Trung Quốc, chính quyền Hà Nội cam kết tình hữu nghị, nhưng về mặt đối nội, họ phải ứng phó với những lời chỉ trích rằng chính phủ đã không có được phản ứng thích đáng trước những biểu hiện hung hăng của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang trong vòng tranh chấp. Trên phạm vi quốc tế, chính phủ Việt Nam đã gia tăng hợp tác với Hoa Kỳ, Liên minh Châu Âu, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản và các các nước láng giềng trong Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) để tạo đối trọng với ảnh hưởng đang ngày càng gia tăng của Trung Quốc.
Trong tháng Sáu, Liên minh Châu Âu và Việt Nam đã tiến hành đàm phán về một hiệp định thương mại tự do toàn diện. Hai vòng đối thoại về nhân quyền giữa Liên minh Châu Âu và Việt Nam đã diễn ra trong tháng Giêng và tháng Mười.
Quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ tiếp tục phát triển. Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam. Chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta cho thấy sự gia tăng trong quan hệ quân sự giữa hai nước. Tuy nhiên, trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng Bảy, Ngoại trưởng Hilary Clinton đã công khai bày tỏ quan ngại nghiêm trọng về hồ sơ nhân quyền yếu kém của Việt Nam. Các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ biểu lộ cho thấy rằng thất bại trong việc cải thiện nhân quyền sẽ hạn chế mức độ gần gũi trong quan hệ giữa hai chính phủ.
Năm 2013, thứ trưởng ngoại giao của Việt Nam là Lê Lương Minh sẽ bắt đầu nhiệm kỳ năm năm trong vai trò tổng thư ký ASEAN, gia tăng đáng kể ảnh hưởng của Việt Nam trong khu vực này.

Dùng sinh viên để chống biểu tình ở Việt Nam?

Phản ứng của dư luận về tập chống biểu tình ở Nghệ An
Đăng bởi lúc 9:51 Sáng 30/09/13

VRNs (30.09.2013) – Sài Gòn – Như VRNs loan tin vào ngày 29.09, tại Nghệ An, có khoảng 600 sinh viên các Trường Cao Đẳng Sư Phạm Nghệ An, Trường Cao Đẳng Kinh Tế và Trường Đại Học Vinh tập trận, tập biểu tình để chống biểu tình, tại Đại lộ Lênin. Nếu sinh viên nào được nhà trường “chọn”, không đi, sẽ bị hạ hạnh kiểm.
Phuong Tran nhận xét: “Ngày xưa đcs VN dạy các em phải biết căm thù. Bây giờ, không chỉ đầu độc bằng tư tưởng còn dùng “hạnh kiểm” để ép buộc thế hệ trẻ của đất nước thực hành tư tưởng đó. Nhà nước này loạn rồi, dùng những con người tri thức để làm việc của bọn ma cô. Dùng gậy gộc để thay ngòi bút. Những con người đứng trên bục giảng nghĩ sao? Thành quả của người thầy người cô trên bục giảng là tự hào nhìn học sinh của mình thành công trên con đường tri thức, bây giờ phải cúi mặt nhìn học trò mình thành những kẻ du côn.”

Không những vậy, hệ thống giáo dục của chế độ cs dạy cho trẻ em biết nói dối từ khi mới ngồi trên ghế nhà trường. Lặng Lẽ Yêu Em nhận xét: “Đối với chế độ cs thì không phải lên đại học mới dạy cho nói dối lừa gạt mà ngay cả trong chương trình tiểu học đã dạy cho những thế hệ gọi là tương lai của đất nước biết lừa thầy dối bạn, nói dối cha mẹ.”

Trong buổi diễn tập này, nhà cầm quyền đưa nhiều lực lượng cảnh sát, công an mang theo vũ trang để giám sát các sinh viên.
Nhà cầm quyền cs lợi dụng mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt thế hệ trẻ – sinh viên học sinh. Dinh Thuyen Pham bình phẩm: “Tụi lãnh đạo CS thật nham hiểm. Nó cứ dùng bộ đội và sinh viên để trấn áp người dân, kẻo mang tiếng. Công an có vũ khí quân dụng trong tay, bản thân công an được đào tạo võ nghệ rất điêu luyện từ những đồng tiền xương máu của người dân… thì cần gì đến lực lượng sinh viên, chẳng qua cs lấy cớ dùng sinh viên làm mồi châm lửa thôi. Thật là việc làm đê hèn! Chỉ có lãnh đạo cs VN thôi!”.

Trong khi, người dân đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa – Trường Sa của VN thì bị giam tù, hoặc bị nhà cầm quyền hạch sách, gây khó khăn… Dan Nguyen xót xa: “Tại sao Trung Cộng lấn chiếm đất đai mà không kêu gọi sinh viên đi biểu tình vậy? Cs VN chỉ biết làm khổ dân mình thôi. Thật là đau lòng!”.
Chiêu bài của nhà cầm quyền có thể là con dao hai lưỡi. Hong An nói: “Cái này là con dao 2 lưỡi – hơi mạo hiểm – lỡ biểu tình mạnh hơn … thì tính sao đây ta”. Michael Dang phản hồi: “Lợi bất cập hại cho coi, hay gậy ông đập lưng ông thôi”.

Cách đây gần 1 tháng, Báo công an Nghệ An đưa tin: “Sáng ngày 10/9, tại Công an tỉnh Nghệ An, Bộ Công an chủ trì, phối hợp cùng Bộ Quốc phòng, UBND tỉnh Nghệ An tổ chức triển khai thực hiện kế hoạch của Bộ Công an về việc tổ chức diễn tập phương án “Giải quyết tập trung đông người phá rối an ninh trật tự; bạo loạn; xử lý chất độc hóa học; đánh bắt khủng bố, giải cứu con tin; rà phá bom mìn; chữa cháy và cứu hộ, cứu nạn”.

Có thể kế hoạch tổ chức diễn tập đã bắt đầu, để tiếp tục vu khống và vu oan cho bà con giáo dân giáo xứ Mỹ Yên, nhằm tiêu diệt giáo dân Nghệ An nói chung và giáo xứ Mỹ Yên nói riêng.

Phaolo Pham Trong Hoan đau xót: “Người anh em VN ơi. Nhìn về Nghệ An, những người cầm quyền tỉnh Nghệ An đang bày mưu đàn áp giáo phận Vinh và giáo xứ Mỹ Yên thuộc Linh địa Trại Gáo. Thời đại này mà dùng vũ lực như vậy có nên không vậy mọi người?”.
Vào ngày 03 – 04.09 vừa qua, nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An huy động quân đội, công an, chó nghiệp vụ, vũ khí tấn công bà con giáo dân giáo xứ Mỹ Yên, không một tấc sắt trong tay.

Một số blogger cho thấy, việc tập chống biểu tình không chỉ diễn ra ở Nghệ An, mà còn đang diễn ra ở Đăklăk, và Đồng Nai. Đây là chỉ báo cho thấy, nhà cầm quyền đang rất sợ các nơi có đông người Công giáo và dân tộc thiểu số. Nếu các cộng đồng này đồng thanh biểu tình thì không biết sao đây. Tuy nhiên, một blogger Phật tử cho biết, những người Phật tử của chúng tôi cũng sẵn sàng, nếu dân chúng tiếp tục bị đàn áp, bất kể là tôn giáo nào.
HT, VRNs

Monday, 30 September 2013

KHI "BẠN DÂN" KẾT HỢP CÔN ĐỒ XỬ DÂN


000_Hkg6742732-305.jpg
Một tên côn đồ (ở trần) đến hăm dọa những người theo Pháp Luân Công đang ngồi thiền trước ĐSQ TQ tại Hà Nội hôm 24/11/2011, ảnh minh họa.
AFP photo

Vào ngày tháng 9 vừa qua, gia đình blogger Nguyễn Tường Thụy tạHà Nội cùng một số khách mời gồm 2 mẹ con bà Nguyễn Thị Nhung, Nguyễn Phương Uyên; bà Dương Thị Tân là vợ cũ của blogger Điếu Cày; cựu tù nhân chính trị Phạm Bá Hải cùng doanh gia Lê Quốc Quyết là em của LS Lê Quốc Quân, tất cả lâm nạn về tay công an mà – nói theo lời blogger Nguyễn Tường Thụy – họ hành động “chắc chắn sai, trẻ con cũng biết là sai”.
Trong khi công an hành hung bà Dương Thị Tân, anh Lê Quốc Quyết thì bị  công an “nắm cổ dúi từ trên xe xuống,vừa đi vừa đá, đạp vào mặt rất nhiều lần…” mà blogger Nguyễn Tường Thụy chứng kiến họ đánh người “ rất có nghề”, thì Tim Phạm báo động qua Facebook rằng:
Đồng bào cả nước hãy nhìn xem, Phương Uyên bị lôi vào phòng và bị đánh hộc máu mũi, máu mồm !!! Một đám an ninh CS nhào vô hành hung một cô gái một cách hèn hạ tại phi trường nội bài, Hà Nội !!! Sau khi bị lôi đi, Phương Uyên đã bị chúng đánh hộc máu…

Đồng bào cả nước hãy nhìn xem, Phương Uyên bị lôi vào phòng và bị đánh hộc máu mũi, máu mồm !!! Một đám an ninh CS nhào vô hành hung một cô gái một cách hèn hạ tại phi trường nội bài, Hà Nội !!!
- facebooker Tim Phạm 
Lên tiếng với Đài ACTD, mẹ Nguyễn Phương Uyên là bà Nguyễn Thị Nhung cho biết:
Họ xông lên túm tóc tôi, nắm trong tay rất chặt, tống vào trong tường. Cả hai mẹ con tôi tóc dài đều bị làm như thế hết,nói chung rất thô bạo…Trời mưa rất to, hai mẹ con tôi bị họ vật xuống đường lôi đi, ướt sũng hết, chân không có dép. Họ bắt như bắt cóc…Họ lôi tôi sềnh sệch dưới nền, người túm tóc, người túm chân, túm tay lôi đi như một con vật. Còn con tôi họ lôi đi tốc áo, tốc quần, tốc áo ngực, rồi họ sàm sỡ, phải nói thấy rất thương tâm, đau lòng. Toàn bộ an ninh của Bộ và công an sở tại chừng 30 người họ hành hạ mẹ con chúng tôi suốt đêm không cho ăn uống gì hết. Khi tôi tỉnh lại và nói được, tôi nói rất nhiều là chúng tôi không có tội, không vi phạm luật pháp, các anh không thể xuống tay với đồng loại như vậy được.
Cũng hôm 25 tháng 9 vừa rồi, công an TP Pleiku, tỉnh Gia Lai, tùy tiện từ bên ngòai khóa chặt cửa nhà của bà Trần Thị Hồng là vợ MS Nguyễn Công Chính đang thọ án tù 11 năm. Bà lên tiếng với Đài ACTD vào thời điểm vừa nói như sau:
Tôi cũng không biết nguyên nhân tại sao nữa mà từ hôm qua đến giờ công an cứ đóng chốt trước nhà và tôi đi đâu thì họ cũng đi theo, kể cả khi tôi chở con đi học thì họ cũng chạy theo đuôi. Tối hôm nay vào lúc 8 giờ tôi muốn chở con bé đi khám bệnh vì nó bị ho, sốt khi tôi ra mở cổng thì bên ngoài họ lấy giây kẽm sắt họ đã cột cứng cái cổng rồi cho nên mẹ con ra không được. Hiện thời bây giờ trong nhà tôi là phụ nữ và 5 đứa nhỏ không biết sắp tới họ sẽ đối xử như thế nào…Nhà của mình giống như một nhà tù. Tôi thấy vấn đề này nó quá vô lý. Trong khi nhà mình đang ở một cái không gian như vậy mà mình bị nhốt toàn đàn bà với con nít thì tôi thấy họ vi phạm về nhân quyền và tự do của con người quá mức. Họ đối xử với gia đình tôi một cách tàn nhẫn suốt bao nhiêu năm nay rồi mà bây giờ vẫn tiếp tục như vậy thì tôi không biết hành vi sắp tới họ sẽ đối xử với gia đình tôi ra sao nữa.
Công an vô cảm với chính đồng bào
000_Hkg5049234-250.jpg
Công an đàn áp người dân biểu tình chống TQ tại Hà Nội hôm 26/6/2011. AFP photo
Trước hành động ngày càng tùy tiện, phi pháp, vô cảm và lạ thường ngay trong thế kỷ 21 của giới tự hào “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” trong một thể chế mệnh danh “của dân, do dân, vì dân” và “dân chủ gấp vạn lần tư bản”, thì MS Nguyễn Trung Tôn từ Thanh Hóa phản ứng:
Chúng tôi mong rằng lực lượng công an, an ninh là lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự cho cuộc sống của người dân được bình yên. Nhưng trái lại, tôi thấy công an VN hiện kết hợp với côn đồ để hành xử với người dân theo tính chất của kẻ cướp. Thực sự, ở VN bây giờ, công an chỉ khác côn đồ ở bộ quần áo thôi. Khi họ cởi quần áo công an ra thì họ là cướp mà khi mặc quần áo vào thì họ là công an. Nhưng ngay khi mặc quần áo công an thì họ vẫn là kẻ cướp – cướp dựa trên quyền lực. Khi không dựa trên quyền lực được để cướp thì họ lại cởi áo ra để làm xã hội đen. Tóm lại, hành động của công an thì chẳng khác gì côn đồ.
Nhắc tới hành động công an, Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, Chủ tịch Ủy ban Công Lý-Hòa Bình của Hội Đồng Giám Mục VN kiêm Giám Mục Chính Tòa của Địa Phận Vinh không khỏi thắc mắc:
Không hiểu câu nói “Công an là bạn dân” trong hoàn cảnh này thì công an có là bạn dân không. Trong thời gian ít lâu nay chúng ta thấy hành động của công an là quá bạo tàn đối với người dân không chỉ ở đây mà nhiều chuyện đã xảy ra. Con đường mà mọi người mong đợi là đi đến một nhà nước pháp trị, một nhà nước dân chủ, một nhà nước đối thoại, một nhà nước văn minh nhân ái, có lẽ đang bị giật lùi chăng. Tôi thấy hình ảnh của nhà nước bị mất, bị thiệt hại chứ không phải nỗi đau về thể xác của một số nạn nhân đó.

Trong thời gian ít lâu nay chúng ta thấy hành động của công an là quá bạo tàn đối với người dân không chỉ ở đây mà nhiều chuyện đã xảy ra. Tôi thấy hình ảnh của nhà nước bị mất...
- ĐGM Nguyễn Thái Hợp
Trong khi đó, TS Nguyễn Quang A từ Hà Nội cũng báo động về tình trạng mà ông gọi là “công an hóa bộ máy nhà nước”, qua đó, “ Rất nhiều quan chức cấp cao ngành công an đã trở thành các bí thư, chủ tịch tỉnh, các cán bộ cao cấp của các bộ ngành khác. Cấp huyện cũng thế. Bên trong bộ máy nhà nước, bộ máy đảng của nhiều địa phương, tỷ lệ các quan chức nguyên là công an cũng đáng kể.Và văn hóa làm việc của nhiều cơ quan nhà nước trung ương, địa phương cũng bị ảnh hưởng bởi văn hóa công an”.
Theo nhà báo có tên Viết Từ Sài Gòn thì trong một đất nước mà ngành an ninh chỉ lo theo dõi, điều tra lai lịch và làm khó, trấn áp, đánh đập, bắt bớ, bỏ tù những người yêu nước chân chính bằng cách gán cho họ cái tội “phản động”, trong khi đầy dẫy tội phạm “tung hoành ngang dọc” ngoài xã hội, tội ác ngày càng tăng, “sự man rợ làm cho con người trở nên co cụm”… mà lực lượng công an, an ninh chỉ “làm qua loa chiếu lệ”, thì thử hỏi, liệu người dân có còn tin vào an ninh nữa hay không?
Nói đến tác phong và hành động của công an VN hiện giờ, nhà thơ Lê Hòai Nguyên, từng là đại tá công an, có sáng tác bài tựa đề “Cái giây phút ấy” để mô tả điều ông gọi là “ như một bầy chó dữ”, “sẵn sàng nhảy vào cấu xé nhân dân” với những vần thơ kết rằng:
Không phải của thời trung cổ Mà là Việt Nam thế kỷ XXI Đã được ghi lại Như một vết nhơ…

Thursday, 26 September 2013

Giáo hạt Cầu Rầm hành hương về Mỹ Yên

Giáo hạt Cầu Rầm hành hương về Mỹ Yên

Giáo hạt Cầu Rầm hành hương về Mỹ Yên
Khoảng gần 8.000 giáo dân giáo hạt Cầu Rầm. ngày hôm qua 25/9/2013, đã đồng tiến về Nhà thờ Trại Gáo, giáo xứ Mỹ Yên để cùng hiệp thông cầu nguyện với những nạn nhân đau khổ, đặc biệt cầu nguyện cho hai ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải sớm được trả tự do.
Mọi nẻo đường thành phố Vinh và các vùng lân cận thuộc huyện Hưng Nguyên tràn ngập  cờ Hội Thánh và các câu khẩu ngữ “Giáo hạt Cầu Rầm cùng hiệp thông với Giáo xứ Mỹ Yên”, “Chúng tôi nguyện đồng lao cộng khổ với giáo xứ Mỹ Yên”…
Hàng ngàn giáo dân Cầu Rầm hành hương về Linh địa Trại Gáo
Hàng ngàn giáo dân Cầu Rầm hành hương về Linh địa Trại Gáo
Thánh lễ đồng tế tại Linh địa Trại Gáo do các cha trong giáo hạt cùng đồng tế có cha Antôn Đặng Đình Sĩ – linh mục phụ trách linh địa Trại Gáo. Thánh lễ diễn ra trong bầu khí trang nghiêm, sốt sáng, phản ảnh tinh thần hiệp thông của mọi thành phần dân Chúa tại giáo phận Vinh.
cầu râm 1
Sau bản “Tuyên bố của linh mục đoàn Giáo phận Vinh”  bày tỏ sự hiệp thông sâu xa với Đức Giám mục giáo phận để bảo vệ sự thật, lên án bạo quyền và bảo vệ dân lành, những cuộc hành hương hiệp thông về Mỹ Yên của giáo dân các giáo hạt như Đồng Tháp, Thuận Nghĩa, Cầu Râm…. một lần nữa đang là lời lên án mạnh mẽ sự bạo tàn của chính quyền Nghệ An; đồng thời, khẳng định sự sát cánh, đồng lòng của giáo dân giáo phận Vinh với các vị chủ chăn của mình.
cầu rầm 2
Câu nói: “Không gì ngăn nổi lòng dân” thật đúng với giáo dân giáo phận Vinh những ngày qua. Hy vọng nhà cầm quyền hiểu được những chân lý cơ bản ấy để quay về với nhân dân, phục vụ nhân dân và biết đặt quyền lợi của người dân, của tổ quốc lên trên quyền lợi của cá nhân, đảng phái, vì “đảng cộng sản không quang vinh muôn năm” như ảo tưởng.
26/9/2013
Nguồn: Nữ Vương Công Lý

Tuesday, 24 September 2013

Tuyên bố thành lập Diễn đàn Xã hội Dân sự

Tuyên bố thành lập Diễn đàn Xã hội Dân sự

clip_image001[4]-305.jpg
Các nhân sĩ trí thức trong một lần biểu tình chống Trung Quốc năm 2011, ảnh minh họa.
AFP photo
Có 130 nhân sĩ, trí thức đã ký tên vào một bản tuyên bố sẽ thành lập công khai một diễn đàn trên hệ thống mạng lưới Internet toàn cầu. Diễn đàn này có tên Diễn đàn Xã hội Dân sự có mục đích chia sẻ, nhận định, đóng góp và phản biện trước tất cả mọi vấn đề của đất nước và trước mắt là Dự thảo thay đổi Hiến Pháp năm 1992 mà Quốc hội đang soạn thảo.
Căn cứ trên điều 69 Hiến Pháp  của Việt Nam cũng như Công Ước Quốc Tế về những quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết năm 1982, những người ký tên đã tuyên bố rằng bất cứ một công dân nào cũng có quyền thực thi và đóng góp vào xã hội dân sự. Bản tuyên bố cũng chỉ ra những khuyết tật mà Việt Nam đang có khiến kinh tế suy sụp, chính trị mất dân chủ và đời sống văn hóa xã hội nguy ngập.
Nhiều người ký tên trong bản tuyên bố này là các đảng viên cao cấp, các giáo sư đã và đang hoạt động trong nhiều lĩnh vực trong và ngoài nước. Đặc biệt trong bản tuyên bố này người ta nhận thấy xuất hiện rất nhiều nhà báo, văn nghệ sĩ cũng như các tổng biên tập những tờ báo lớn như Tuổi Trẻ, Lao động, Sài Gòn Giải phóng cùng ký tên thành lập diễn đàn đặc biệt này.
Đây là lần đầu tiên, một tuyên bố cứng rắn đòi hỏi nhà nước phải chấp nhận nhu cầu thông tin cần thiết mà từ trước tới nay hệ thống truyền thông nhà nước không những chưa bao giờ cho phép mà còn xem đó là phản động chống lại chính quyền nhân dân.

Monday, 23 September 2013

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh quyết không ‘nhận tội’ dù tính mạng bị đe dọa

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu vì quyền lợi công nhânNhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu vì quyền lợi công nhân

Một nhà hoạt động nữ ở tuổi đôi mươi đang đối diện với nguy cơ một căn bệnh hiểm nghèo trong nhà tù Việt Nam với bản án 7 năm tù về tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân”, theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì tham gia các hoạt động cổ súy đa đảng-dân chủ, bênh vực quyền lợi cho công nhân bị bóc lột sức lao động mà không có công đoàn độc lập bảo vệ.

Đời người chỉ chết có một lần thôi, để cho họ thấy họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng phải làm
Đỗ Thị Minh Hạnh là một cô gái nhỏ nhắn nhưng có nghị lực mạnh mẽ và tinh thần bất khuất. Cô vẫn can đảm đấu tranh chống lại những vi phạm nhân quyền hằng ngày ngay từ sau song sắt nhà tù, bất chấp những hậu quả khắc nghiệt với bản thân và với bệnh tình của mình.

Tạp chí Thanh niên VOA có cuộc trao đổi với bà Trần Thị Ngọc Minh, thân mẫu cô Hạnh, để tìm hiểu về tình trạng của nhà hoạt động trẻ quên mình, dấn thân vì mong muốn một xã hội tiến bộ.
Bấm vào nghe cuộc phỏng vấn thân mẫu nhà hoạt động Đỗ thị Minh Hạnh
Trà Mi: Trường hợp của cô Hạnh đang được quốc tế rất quan tâm, đặc biệt là giới bảo vệ nhân quyền, với các cuộc vận động khắp nơi can thiệp cho cô. Xin bà cho biết tình trạng giam giữ và sức khỏe hiện nay của Hạnh thế nào?

Bà Ngọc Minh: Minh Hạnh bị giam ở trại Xuân Lộc, Đồng Nai. Hạnh báo cho gia đình biết hiện tại cô thường xuyên đau nhức và teo dần một bên ngực trái, mỗi buổi chiều thường bị sốt. Qua tham khảo, gia đình được biết đó là một trong các biểu hiện của bệnh ung thư vú. Chúng tôi rất lo lắng. Vừa qua, sau khi bà con trong và ngoài nước lên tiếng bênh vực Hạnh, nhà cầm quyền cộng sản cho Hạnh đi khám bệnh ở quân đoàn 4, nhưng chỉ được khám sơ sài. Họ nói Hạnh bị di truyền bẩm sinh mà gia đình không ai bị bệnh này cả. Khám ở quân đoàn 4 của trại giam, chúng tôi không tin tưởng. Kết luận của họ, chúng tôi không nhất trí. Chúng tôi sẽ làm đơn đề nghị họ cho đi khám chuyên khoa, có sự giám sát của công an và gia đình. Phải cho cháu xét nghiệm, định bệnh, và điều trị đến nơi đến chốn để cứu tính mạng cho cháu.

Trà Mi: Trong những bức thư cuả Hạnh lọt được ra ngoài, Hạnh kể về những sự chèn  ép, áp bức, áp lực và võ lực đối với cô trong trại giam vì cô dứt khoát không ‘nhận tội’ và quyết đấu tranh đến cùng chống lại những sai phạm. Sau những lá thư đó, điều kiện đối xử của trại với cô khá hơn hay tệ đi?

Bà Ngọc Minh: Sau khi đưa thư lên công luận, nhờ bà con trong ngoài nước lên tiếng mạnh mẽ, cho nên nhà tù có cải thiện. Họ thay đổi thái độ và cư xử với Hạnh tốt hơn, không đàn áp nữa. Hạnh và những người tù trong trại cũng không phải lao động nữa. Họ tử tế hơn.

Trà Mi: Các cựu tù nhân cho biết nếu nhận tội tù nhân sẽ được những điều kiện ưu đãi hơn , được cho đi khám chữa bệnh, được đối xử tử tế hơn…Trong hoàn cảnh bệnh tật đe dọa hiện nay, liệu Hạnh có nghĩ đến điều đó?

Bà Ngọc Minh: Hạnh dứt khoát nghĩ rằng mình không có tội. Ngay cả lúc ở Bình Thuận, khi công an cho tôi gặp Hạnh, Hạnh nói với tôi: “Đời người chỉ chết có một lần thôi, để cho họ thấy họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng phải làm. Nhà cầm quyền cộng sản dùng quyền lực, bạo lực, và tất cả các phương tiện bắt ép chúng con thì đành chịu thôi. Nhưng chúng con không có tội.” Dứt khoát trong lòng Hạnh cho tới giờ phút này vẫn không có tội. Trước phiên tòa, Hạnh cũng nói Hạnh không có tội.

Trà Mi: Chính quyền có từng đặt điều kiện thế nào với cô Hạnh không trong suốt thời gian giam cầm cô?

Bà Ngọc Minh: Mỗi lần tôi đi thăm Hạnh, cán bộ trại giam nói với tôi trong 4 tiêu chí giảm án, tiêu chí đầu tiên là ‘nhận tội’ và họ đề nghị gia đình khuyên Hạnh ‘nhận tội’. Rất nhiều lần ngay Viện Kiểm Sát cũng đề nghị 3 gia đình chúng tôi khuyên các cháu ‘nhận tội để được nhà nước khoan hồng’. Họ cứ vận động tôi phải làm thế nào để cho Hạnh ‘nhận tội’, nhưng tôi có bảo với công an rằng Hạnh nói với tôi: “Không có tin công an.”

Trà Mi: Từ khi nào Hạnh bắt đầu quan tâm đến chuyện phải bảo vệ nhân quyền, phải bênh vực cho người công nhân, và phải dấn thân vì một xã hội tiến bộ?

Bà Ngọc Minh: Từ lúc học lớp 12, Hạnh đã có vẻ bất bình rồi. Hạnh nói đối với Hạnh thì không sao vì gia đình có công với cách mạng, ông nội là lão thành cách mạng, bà nội là liệt sỹ thời kỳ chống Pháp. Lý lịch của Hạnh không có gì để phàn nàn, nhưng Hạnh đấu tranh cho các bạn vì Hạnh thấy rằng làm lý lịch thi đại học và học phí đại học họ đều ưu tiên cho gia đình có công cách mạng và con cán bộ. Hạnh than phiền “Tại sao lại phân biệt lý lịch tốt-xấu? Lý lịch tốt-xấu là thế nào? Chúng con có tội gì để bị phân biệt như vậy?” Khi vào Sài Gòn thi đại học, Hạnh tìm hiểu thực trạng xã hội. Hạnh đã khóc tâm sự với chị gái rằng đất nước đang lâm nguy. Thế rồi sau đó Hạnh âm thầm dấn thân. Từ 2003, Hạnh tham gia các công tác xã hội, giúp đỡ gia đình nghèo. Năm 2005, Hạnh tham gia khối 8406, giúp đỡ dân oan mất đất. Hạnh về đánh máy các hồ sơ khiếu nại đất đai cho dân oan rất nhiều. Từ năm 2005 biết được các hoạt động của Hạnh, tôi có ngăn cản, nhưng sau đó khi Hạnh vào Sài Gòn học Cao đẳng Kinh tế, Hạnh tiếp tục âm thầm hoạt động. Trong thời gian hoạt động, không có Tết nào Hạnh ăn Tết ở nhà cả. Hạnh nói: “Thực trạng xã hội Việt Nam rất bi đát, nguy cơ mất nước, dân rất đau khổ” và Hạnh đi thôi.
 

Trà Mi: Gia đình suy nghĩ thế nào về những hoạt động, lý tưởng mà Hạnh theo đuổi dẫn đến bản án 7 năm tù của cô?

Bà Ngọc Minh:
Khi Hạnh bị bắt, tôi rất buồn, rất đau khổ và giận dữ vì tôi không hiểu biết. Nhưng sau khi tìm hiểu, tôi thấy rằng Hạnh đã làm đúng. Những việc Hạnh làm, mỗi công dân của mỗi nước đều phải làm. Cho nên, gia đình đã hưởng ứng và đồng tình. Điều này đã làm cho Hạnh hạnh phúc. Qua thời gian dài, tôi không đồng tình với Hạnh, Hạnh rất đau khổ, và tôi hối hận đã làm cho con mình đau khổ. Từ khi tôi hưởng ứng việc làm của con, Hạnh rất vui mừng, rất hạnh phúc.

Trà Mi: Với tình trạng hiện nay khi Hạnh đang đứng trước nguy cơ căn bệnh hiểm nghèo, gia đình có dự định thế nào để giúp bệnh trạng của cô được can thiệp kịp thời, đúng mức?

Bà Ngọc Minh: Việc làm của Hạnh cũng như bao nhiêu người khác đã làm như anh Nguyễn Văn Hải hay chị Tạ Phong Tần. Tôi không dám đòi hỏi gì hơn vì những người đó cũng khổ như con mình. Hạnh ở tù như chia sẻ những gian nan với họ. Tôi mong muốn con mình được tự do và cũng mong muốn Hùng, Chương, và những người đã dấn thân cho Tổ quốc được ra tù cùng một lúc. Trước mắt, tôi thiết tha yêu cầu cộng đồng người Việt trong và ngòai nước, cộng đồng quốc tế giúp đỡ, lên tiếng mạnh mẽ cho Hạnh để Hạnh được đi khám chuyên khoa, được điều trị để bảo vệ tính mạng cho Minh Hạnh trong lúc này.

Trà Mi: Còn đối với những người hữu trách, những người đang nắm sự tự do và cả tính mạng của Hạnh trong tay, bà Minh muốn nói gì với họ?

Bà Ngọc Minh:
Tôi muốn nói rằng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã lừa dối dân, lừa dối dân tộc chúng tôi quá nhiều rồi. Sau 1975, tôi đã phục vụ họ tích cực. Tôi hy sinh tất cả cho chế độ. Họ đã lừa dối chúng tôi và cả quốc tế. Tôi mong muốn nhà cầm quyền phải ý thức được bổn phận của mình, phải có lương tâm, phải thay đổi chính sách cai trị, thả tất cả tù nhân lương tâm và tù nhân chính trị. Đó là những người yêu nước mà nhà nước phải tôn trọng, trong đó có con tôi.
 

Trà Mi: Nếu như điều kiện đổi lại với việc trả tự do cho cô Hạnh là cô phải ‘nhận tội’. Nếu điều kiện đó được đặt ra với gia đình, gia đình có sẵn sàng khuyên nhủ con mình nghe theo?

Bà Ngọc Minh: Không. Chúng tôi thấy con tôi không có tội. Không bao giờ. Điều này thì không bao giờ. Con tôi đã nói với tôi rằng con tôi không có tội. Và tôi nhận thấy việc làm của con mình từ trước tới nay hoàn toàn vô tội. Không thể bao giờ chúng tôi khuyên con mình ‘nhận tội’.
 

Trà Mi: Kể cả trong trường hợp phải đổi lấy sự nguy kịch về sức khỏe và tính mạng của con gái mình?

Bà Ngọc Minh:
Thưa vâng. Vì điều này sẽ làm cho Hạnh hạnh phúc.
 

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn bà Minh rất nhiều đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. 
(Nguồn: http://www.voatiengviet.com/content/nha-hoat-dong-do-thi-minh-hanh-quyet-khong-nhan-toi-du-tinh-mang-bi-de-doa/1754878.html)